Blog Nam Hải Trường Sơn Hân Hạnh Đón Chào Bạn



Đối với bạn, nỗi lo lắng của vợ chẳng khác gì bát nước lã—nhạt nhẽo vô vị, chỉ đến khi nhuốm bệnh bạn mới cảm thấy hương nó nồng, vị nó ngọt. Còn niềm ân cần của tình nhân thì giống hệt ly đá chanh—giữa mùa hè một ngày một ly e rằng chẳng đủ để giải khát. Trong khi đó, mối quan tâm của hồng nhan tri kỷ thì thoang thoảng như tách cà phê nóng—làm việc mệt nhoài đến nửa đêm, càng nhâm nhi càng cảm thấy tỉnh táo.
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Eleanor Roosevelt once said, "The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams." It is time for those still intoxicated with power and corruption in Vietnam to sober up and purify themselves to join hands with the flag-wavers ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



Ngày 01 tháng 02 năm 2015

Tập Cận Mao Và Chiếc Hoàng Bào Đỏ Lòm



"Không có tiền lệ!” Đó là nhận xét chung của giới quan sát về cuộc họp của Ủy Ban Thường Vụ Bộ Chính Trị Trung Quốc (Thường Vụ BCT) vào hôm 16 tháng 1, 2015 vừa qua. Nhưng điều càng thú vị và hấp dẫn hơn là ngay cả Hoàn Cầu Thời Báo—một cơ quan ngôn luận chủ chốt của đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ)—cũng thừa nhận rằng đó là một cuộc họp "bất đồng tầm thường" (“不同寻常”).

Trước đây, các cuộc họp của Thường Vụ BCT chỉ kéo dài khoảng 4 tiếng. Lần này nó kéo dài suốt cả ngày. Nhưng thời gian không phải là dấu hiệu mang tính khác lạ duy nhất. Nghi thức và đẳng cấp mới chính là trọng tâm của cái mà những người trong và ngoài đảng đều thừa nhận là không tầm thường này: Bí thư đảng bộ của 5 cơ quan quyền lực cao nhất Trung Quốc tề tựu tại Trung Nam Hải để “báo cáo công tác năm 2014” và Thường Vụ BCT đóng vai trò đánh giá và cho điểm.

Đó là năm cơ quan đứng đầu ba ngành lập pháp, hành pháp, và tư pháp của Trung Quốc, cụ thể bao gồm: Thường Vụ Quốc Hội; Quốc Vụ Viện (chính phủ trung ương); Toàn Quốc Chính Hiệp (hội đồng cố vấn chính trị); Tòa Án Tối Cao; và Viện Kiểm Sát Tối Cao. Tại các nước tự do dân chủ, dưới chế độ tam quyền phân lập, những cơ quan tương ứng chỉ "kiểm soát và cân bằng" nhau một cách công khai qua chức năng hiến định của chúng, không có chuyện báo cáo và phê bình bí mật qua bất cứ một hệ thống đảng phái nào.

Nhưng theo lý luận cố hữu của Trung Cộng thì mới nhìn qua chuyện này cũng chẳng có gì đáng gọi là bất bình thường. Đảng lãnh đạo toàn diện và chế độ vận hành theo dạng nhất nguyên hóa. Bởi thế việc bí thư đảng bộ của năm cơ quan này phải báo cáo công tác và chịu trách nhiệm trước Thường Vụ BCT—trung tâm quyền lực cao nhất của đảng và nhà nước—là chuyện đương nhiên, hoàn toàn hợp lý và hợp pháp.

Tuy nhiên nếu phân tích kỹ chúng ta sẽ phát hiện ý đồ bá chủ của Tập Cận Bình trong việc thiết lập cơ chế và nghi thức mới này. Trong năm vị bí thư đảng bộ phải đệ trình báo cáo có ba người là ủy viên Thường Vụ BCT: Lý Khắc Cường, thủ tướng kiêm bí thư đảng bộ Quốc Vụ Viện; Trương Đắc Giang, chủ tịch kiêm bí thư đảng bộ Thường Vụ Quốc Hội; và Du Chính Thanh, chủ tịch kiêm bí thư đảng bộ Toàn Quốc Chính Hiệp. Hai người còn lại (Chu Cường, chánh án kiêm bí thư đảng bộ Tòa Án Tối Cao; và Tào Kiện Minh, viện trưởng kiêm bí thư đảng bộ Viện Kiếm Sát Tối Cao) chỉ là ủy viên TƯ.

Sự hiện diện của Chu Cường và Tào Kiện Minh là một tín hiệu quan trọng mà Tập Cận Bình muốn toàn thể đảng viên cần hiểu rõ: đây không phải là một cuộc mạn đàm theo quán lệ giữa các ủy viên đồng đẳng của Thường Vụ BCT mà là một cuộc họp hoàn toàn theo nghi thức hạ cấp báo cáo thượng cấp. Đối với Chu Cường và Tào Kiện Minh đó là điều hiển nhiên, khỏi cần bàn luận. Nhưng đối với Lý Khắc Cường, Trương Đắc Giang, và Du Chính Thanh thì đây thực chất là một sự giáng cấp bán công khai và khá đột ngột: địa vị của ba nhân vật này bị đồng hóa với địa vị của Chu Cường và Tào Kiện Minh. Đương nhiên họ vẫn là đàn anh của Chu Cường và Tào Kiện Minh, nhưng trước mặt Tập Cận Bình giờ đây họ cũng phải cúi đầu báo cáo như hai kẻ đàn em này. Nói cách khác, trật tự triều chính của Trung Cộng đang được tái bố trí: họ là Tam Công chánh nhất phẩm, Chu Cường và Tào Kiện Minh chỉ thuộc hạng nhị phẩm đại thần, còn Tập Cận Bình thì nhảy lên ngồi chễm chệ trên ngai vàng trong địa vị “cửu ngũ chí tôn.”

Nhưng không kém phần quan trọng—và đáng cần lưu ý hơn—là sự vắng mặt của Vương Kỳ Sơn trong kỳ báo cáo công tác này. Vương Kỳ Sơn—ủy viên Thường Vụ BCT—là người cầm đầu chiến dịch chống tham nhũng trong chức vị bí thư Ban Kiểm Tra Kỷ Luật TƯ. Tuy độc lập và hoạt động song hành với Ban Chấp Hành TƯ, nhưng trên danh nghĩa Ban Kiểm Tra Kỷ Luật TƯ hoàn toàn do Thường Vụ BCT kiểm soát và chỉ đạo. Vậy cớ sao Vương Kỳ Sơn lại vắng mặt?

Trong hai năm qua, Ban Kiểm Tra Kỷ Luật TƯ trên thực tế hoạt động như tổ chức Cẩm Y Vệ của thời nhà Minh. Cẩm Y Vệ là lực lượng cận vệ thân tín của Minh Thái Tổ, nhưng ngoài việc bảo vệ thiên tử ra họ còn có nhiệm vụ theo dõi và giám sát mọi hoạt động của triều thần. Cẩm Y Vệ chỉ trực tiếp nhận lệnh và báo cáo riêng với hoàng đế nên có quyền điều tra, giam giữ, hoặc tra tấn bất cứ một quan viên nào mà không cần thông qua thủ tục xét xử thông thường. Vương Kỳ Sơn là thủ lãnh của đoàn “cẩm y vệ hiện đại” do Tập Cận Bình sáng lập nên cũng được hưởng những đặc quyền tương tự. Bởi vậy y không cần báo cáo công khai trước tập thể Thường Vụ BCT mà chỉ có nhiệm vụ báo cáo riêng với tổng bí thư—để giữ bí mật của việc điều tra và qua đó tạo nên một mối uy hiếp đối với các ủy viên BCT khác.

Đây là một hiện tượng tương đối hy hữu trong 30 (thậm chí 40) năm qua. Sau khi Mao Trạch Đông chết, ĐCSTQ áp dụng nguyên tắc “tập thể lãnh đạo” để ngăn chặn những hậu quả tai hại do vấn nạn “cá nhân chuyên quyền” gây ra. Nhưng trên thực tế đó chỉ là hậu quả của quá trình phân hóa quyền lực ở các giai đoạn mà không một ai có khả năng khuynh loát quyền lực như Mao. Tuy hết lời ca ngợi nguyên tắc “tập thể lãnh đạo” nhưng Đặng Tiểu Bình có khi cũng cố ý phớt lờ và hành động như một kẻ độc tài. Đến thời Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào thì hầu như không có ngoại lệ. Lúc còn tại nhiệm, Hồ Cẩm Đào thường xuyên tuyên dương cái gọi là “đảng nội dân chủ” (“党内民主”— dân chủ trong nội bộ đảng). Nhưng đây chỉ là một câu nói để vớt vát danh dự (hay tự an ủi) mà thôi vì trên thực tế quyền lực bị chia năm xẻ bảy chứ không hoàn toàn nằm trong tay ông tổng bí thư. Để phụ họa, giới học giả đàn em của Hồ Cẩm Đào tán tụng rằng “chín ủy viên Thường Vụ BCT là chín vị tổng thống” và từ đó đi đến kết luận đậm đà sắc thái tuyên truyền và ngụy biện là “chế độ tập thể lãnh đạo của Trung Quốc ưu việt hơn chế độ tổng thống của Mỹ.”

Giờ đây Tập Cận Bình rõ ràng lại đem thánh chỉ cũ của Mao Trạch Đông ra công bố và rốt ráo thực hành: toàn đảng phải phục tùng trung ương và trung ương phải phục tùng hoàng-đế-tổng-bí-thư. Sau hai năm ngự trị trên ngai vàng, Tập Cận Bình đã nhanh chóng trở thành một lãnh tụ có quyền uy nhất Trung Quốc kể từ thời Đặng Tiểu Bình—với nhiều chiêu thức thâu tóm thế lực rất ngoạn mục đang được tiến hành song song với kế hoạch áp đặt nhiều chính sách bảo thủ khuynh tả và nỗ lực gầy dựng nhiệt triều sùng bái cá nhân. Tập Cận Bình muốn tiếp cận Mao trong nỗ lực tái tạo cái mà giới bình luận chính trị Trung Quốc gọi là “bất nhị quyền uy” và dĩ nhiên điều đó đòi hỏi một năng lực “phiên thiên phúc địa” như Mao. Giới nô thần sẵn sàng khẳng định rằng “bệ hạ có thừa bản lãnh đó” và đang đánh trống thổi kèn để khởi động phong trào dân túy đỏ.

Nhưng so với tình trạng rối ren của Mao trước khi Cách Mạng Văn Hóa bùng nổ, nguy cơ mà hiện tại Tập Cận Bình đang phải đối mặt còn tồi tệ hơn nhiều. Sau tấm bình phong “thái bình thịnh thế” của nền kinh tế sắp lên số dzách ấy, tấn tuồng “minh tranh ám đấu” vẫn được tiếp tục trình diễn với nhiều màn đấm đá độc địa. Trong 3 tháng vừa qua Tập Cận Bình đã phải hai lần đích thân triệu tập toàn bộ nhân sự của Ban Kiểm Tra Kỷ Luật TƯ đến họp khẩn (lần đầu vào giữa tháng 10, 2014 và lần thứ hai vào đầu tháng 1, 2015). Đây cũng là một sự kiện chưa hề có tiền lệ trong lịch sử ĐCSTQ.

Tập Cận Bình như một ông tướng bốn bề thọ địch đang hoảng hốt kêu gọi mưu sĩ tìm kế sách đối phó. Tình huống này được ban biên tập của tờ Nhân Dân Nhật Báo giải thích là “phản hủ hình thế nghiêm tuấn” (“反腐形势严峻”—chiến dịch chống tham nhũng đang gặp tình thế cam go). Nhưng đó chỉ là thủ thuật sử dụng uyển ngữ để che dấu quá trình thanh toán nhau để tranh giành quyền lực, đang xảy ra rất kích liệt trong nội bộ đảng. Trung Cộng (cũng như Việt Cộng) thường xuyên tuyên truyền việc đề phòng “các thế lực thù địch bên ngoài” nhưng kỳ thật “các thế lực thù địch bên trong” mới là đại họa chân chính.

Sau khi nhậm chức tổng bí thư chưa đầy hai tuần, Tập Cận Bình đã lập tức tuyên bố phải “thực hiện công cuộc phục hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa” qua cái gọi là “Trung Quốc Mộng”— nhưng giờ đây nó đã trở thành trò cười của toàn dân. Như phản ứng tiêu biểu của nhiều cư dân mạng Weibo: “Nói một cách thiết thực, chỉ có một cái Trung Quốc Mộng mà thôi là đi qua Mỹ xin thẻ xanh để đeo đuổi Mỹ Quốc Mộng.” Con đường phục hưng của Tập Cận Bình thực sự chỉ là con đường phục cổ: thống trị độc tài bá đạo bằng giáo điều Mác-Mao.

Chiếc hoàng bào trên mình Tập Đại Vương đang lộ rõ bản sắc... đỏ lòm.

Nam Hải Trường Sơn
31-1-2015
[ Đọc Tiếp ]

Ngày 07 tháng 01 năm 2015

Bán Nước Miễn Thuế, Bán Phở Chớ Mong






“Bán 10 tô phở mỗi ngày phải nộp thuế!” Ý vị mỉa mai của tác giả hoàn toàn khuynh loát nỗ lực truyền đạt pháp lệnh chúc mừng năm mới của nhà cầm quyền Hà Nội. Cái tít được chia đi sẻ lại khá dồn dập trên Facebook này vì thế đã lập tức thu hút sự chú ý của tôi. Đây vốn là tiêu đề của một bài viết đăng trên báo Thanh Niên Online, bởi thế tôi vội vã lướt qua bên đó để tìm hiểu hư thực. Khi đọc đến đoạn “doanh thu trên 280.000 đồng/ngày phải nộp thuế” tôi cảm thấy choáng váng.

Mức giới hạn 280.000 đồng/ngày quả là một con số nhỏ nhoi đến độ thảm thương—chỉ tương đương với khoảng 13 Mỹ kim/ngày. Nhưng hai chữ “doanh thu” mới là cái khiến tôi chới với. Ngỡ là báo Thanh Niên nhầm lẫn nên tôi quyết định phải kiểm chứng nguồn tin. Loay hoay một hồi mới tìm được văn bản gốc mang tên “Luật Sửa Đổi, Bổ Sung Một Số Điều Của Các Luật Về Thuế” do quốc hội thông qua vào ngày 26 tháng 11, 2014.

Theo Điều 2 của đạo luật mới này thì bắt đầu từ ngày 1 tháng 1, 2015, “cá nhân kinh doanh nộp thuế thu nhập cá nhân theo tỷ lệ trên doanh thu đối với từng lĩnh vực, ngành nghề sản xuất, kinh doanh.” Như vậy quả thật là “doanh thu” chứ không phải là “doanh lợi”—báo Thanh Niên hoàn toàn chính xác. Hơn thế nữa, “doanh thu” còn được điều luật này định nghĩa rõ ràng là “toàn bộ tiền bán hàng, tiền gia công, tiền hoa hồng, tiền cung ứng dịch vụ phát sinh trong kỳ tính thuế từ các hoạt động sản xuất, kinh doanh hàng hoá, dịch vụ.” Theo thuật ngữ kinh tế học thì đây chính là định nghĩa của “tổng doanh thu” chứ không phải là “doanh thu thuần.”

Ở hầu hết các nước tư bản tự do, thuế kinh doanh chỉ dựa vào “doanh lợi” chứ không dựa vào “doanh thu”—hay nói nôm na là “lời nhiều thuế nhiều, lời ít thuế ít, không lời không thuế.” Còn nếu lỗ thì số tiền lỗ năm nay có thể chuyển sang các năm khác (trong quá khứ cũng như tương lai) để giảm bớt mức doanh lợi và trả ít thuế hơn cho các năm đó. Mục đích của chế độ thuế kinh doanh tương đối khoan hồng này là tạo điều kiện để doanh nghiệp có thể kiên trì đi đến thành công. Đây mới là thực chất của chính sách “dân giàu nước mạnh.” Doanh nghiệp thành công không phải chỉ đơn thuần là vấn đề phú hữu của người làm chủ mà còn là phương tiện tạo công ăn việc làm cho người khác và thúc đẩy nền kinh tế quốc gia phát triển. Hệ quả tất yếu là cuối cùng tất cả sẽ trở thành các yếu tố làm tăng quỹ thuế cho đất nước.

Ở Việt Nam thì ngược lại, bất kể là có lời hay không, nếu mỗi ngày chị bán được 5 tá hột vịt lộn hay 10 tô phở là phải nộp thuế, chẳng cần nói lôi thôi gì cả. Chế độ “thuế thầy bỏ túi, sống chết mặc bây” này là biểu hiện của một chính sách vơ vét hà khắc đối với tầng lớp quần chúng khốn khổ nhất của xã hội. Thay vì tạo điều kiện để họ có thể tự lực cánh sinh, đảng và nhà nước ta đang dồn họ vào bước đường cùng. Theo điều tra hiện trường của một số báo chí trong nước, nhiều người buôn bán vỉa hè cho hay đối mặt với loại thuế mới ác ôn này họ chỉ còn nước... dẹp tiệm.

Một công dân mạng mỉa mai phán rằng: “Mẹ kiếp! Bác cháu nó bán nước có công hàm, có sách giáo khoa hẳn hòi nhưng chẳng ma nào chịu nộp thuế. Thế mà đối với những kẻ suốt ngày đầu tắt mặt tối ở đầu đường xó chợ thì chúng lại đánh cho tơi bời từng tô phở, từng bát cháo, từng hột vịt lộn, từng đế giày.”

Nhưng đâu phải chỉ được mỗi cái miễn thuế, bán nước là một cái nghề không cần vốn nhưng lời bạo. Hơn thế nữa, bán càng nhiều càng có lắm cơ hội được nhà nước ban bố cho đủ thứ giải thưởng cao quý như Huân Chương Sao Vàng, Huân Chương Hồ Chí Minh. Chết đi lại được xây lăng, lập đền, đặt tên đường, tên thành phố. Di sản để lại thì quá kếch sù phải tính bằng đơn vị tỉ Mỹ kim và cất kỹ trong các ngân hàng Thụy Sĩ để bảo đảm an toàn. Con cháu cứ thế mà mặc sức ra ngoại quốc du học, ăn chơi, tậu biệt thự. Đến khi về nước thì ghế bí thư này hay ghế bí thư nọ đã được sắp sẵn đợi chờ, nhưng ngồi chưa nóng đít lại được bầu vào BCHTƯ rồi Bộ Chính Trị—để tiếp tục củng cố và phát triển sự nghiệp cách mạng vĩ đại của bác và đảng: bán nước, buôn dân.

Đấy, ai bảo ở Việt Nam không có thiên đường xã hội chủ nghĩa? Nhưng cần nhớ rằng nó là loại thiên đường chỉ dành riêng cho giai cấp quý tộc đỏ. Còn giới cùng đinh đen thì phải cứ tiếp tục nằm mơ thôi.

Riêng cô Hai cháo lòng, chị Ba hột vịt lộn, chú Tư đánh giày, và anh Năm phở dạo... thì hãy rán còng lưng ra mà đóng thuế. Nhớ nhé, sứ mạng cao cả lắm đấy, có tiền thuế của quý vị, thiên đường mới thêm hoành tráng.

Nam Hải Trường Sơn
Tháng 1, 2015
[ Đọc Tiếp ]
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Ai Là Kẻ Chủ Mưu Bán Nước Tại Thành Đô
Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè… Câu nói đó thể hiện văn hóa đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác...


Thuở tàn xuân ngày hai buổi đến phường
Yêu quê hương qua tập tem phiếu nhỏ
“Ai bảo bao cấp là khổ?”
Tôi mơ màng hôn tô sắn độn khoai
Những ngày lén đọc
Sách báo "ngụy" vàng phai
Chúng bắt được
Tra tấn tơi bời, vỡ óc!
Có cô bé chuồng bên
Nhìn tôi thầm thổn thức...

"Cải tạo" bùng lên
Rồi "học tập" trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Chúng chụp mũ, lôi đi
Cô bé chuồng bên (chẳng ngờ nghi)
Cũng bị ép bức
Hôm gặp tôi vẫn thầm thổn thức
Mắt sưng bầm (thương... thương... quá đi thôi!)
Giữa cuộc chuyển giao không nói được một lời
Xe tải đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Nắng rợp trời nhưng lòng tôi rét mãi...

Cuối cùng tôi trở về đây
Với phố phường xưa, khủng bố, đọa đày
Lại gặp em
Gầy gò chống cây nạng gỗ
Vẫn thầm thổn thức khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện tự do... (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi giá lạnh...

Hôm nay đến nhận tử thi em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc giết em rồi la: "Tự sát."
Chỉ vì em là ký giả, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết cả con người...

Xưa yêu quê hương vì có khoai, có sắn
Có những ngày lén đọc bị còng, tra
Nay yêu quê hương vì sau từng chấn song sắt
Có oan hồn tức tưởi của em tôi!

Nam Hải Trường Sơn
Cuối Tháng 4 Đen, 2014
Nhại-họa thơ Giang Nam, để truy điệu ngày quê hương tàn tạ lần thứ 39

 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn