Chào Mừng Bạn Đến Với Blog Nam Hải Trường Sơn


Bốn Lý Do Putin Đang Thất Bại
Tại Ukraina


Điều khiến Putin lo ngại không kém là những biện pháp trừng phạt kinh tế mà phương Tây đang chuẩn bị tiến hành để trả đũa việc Nga can thiệp vào Ukraina. Tùy theo cường độ, những hình thức chế tài này có thể chặt đứt khả năng của các công ty và doanh nhân Nga trong việc vay mượn tiền vốn từ các nước phương Tây cũng như giao thương với các nền kinh tế lớn nhất của thế giới. Các đồng chí của Putin cũng có thể gặp thêm nhiều khó khăn ...
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Chỉ có khác với những tên cướp đầu đường xó chợ, đây là những tên cướp đang nắm quyền Thủ tướng, đang là lãnh chúa Đà Nẵng nay trở thành trùm chống tham nhũng; và chung quanh là một bộ phận không nhỏ thoái hóa, tham ô ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



Ngày 12 tháng 03 năm 2014

Bốn Lý Do Putin Đang Thất Bại Tại Ukraina





Bốn Lý Do Putin Đang Thất Bại Tại Ukraina


Chỉ cách đây một tuần thôi, ý tưởng can thiệp quân sự tại Ukraina có vẻ xa xôi diệu vợi, nếu không muốn nói là hoàn toàn mang tính hoảng hốt vô căn cứ. Những nguy cơ dính líu đến chuyện này thực tình quá lớn lao đối với Putin cũng như đối với đất nước do ông ta thống trị đã 14 năm nay. Nhưng hình ảnh quân đội Nga đặt chân đến Crimea vào cuối tuần qua đã chứng minh rằng ông ta ưa phiêu lưu liều lĩnh, ngay cả khi chuyện đó mang lại rất ít lợi ích. Trong những ngày và những tuần sắp đến, Putin phải quyết định ông ta sẽ chuẩn bị kéo dài vụ can thiệp này đến mức độ nào và vì nó ông ta sẽ chuẩn bị chịu khổ nhiều hay ít. Tuy nhiên kết quả đã hiện ra rõ ràng là ông ta không thể trở thành kẻ chiến thắng của cuộc xung đột này. Trong trường hợp tốt đẹp nhất nó sẽ là một thắng lợi kiểu Pyrrhus, trong trường hợp tồi tệ nhất nó sẽ là một trận đại thảm họa. Sau đây là những nguyên nhân chính:

1. Tại quốc nội, có nhiều dấu hiệu biểu thị vụ can thiệp này sẽ là một trong những quyết định có mức độ ủng hộ của quần chúng thấp nhất mà Putin đã từng đưa ra. Theo kết quả của một cuộc điều tra do chính cơ quan thăm dò dân ý của Điện Kremlin công bố vào hôm thứ 2 (3 tháng 3, 2014), thì số lượng người Nga bác bỏ quyết định này lên đến mức 73%. Các nhà xã hội học của Trung Tâm Nghiên Cứu Dân Ý Nga (WCIOM) do nhà nước tài trợ rõ ràng đã cố gắng thúc đẩy mức độ ủng hộ vụ can thiệp này lên càng cao càng tốt bằng cách sắp xếp ngôn từ một cách khéo léo khi đặt ra câu hỏi sau đây để gởi đến cho 1,600 người ở khắp nơi trên toàn quốc được họ chọn làm đối tượng phỏng vấn: "Nga có nên phản ứng về vụ lật đổ chính quyền do dân bầu một cách hợp pháp tại Ukraina hay không?" Chỉ 15% trả lời là nên có phản ứng — khó lòng kết luận là toàn dân đồng tâm nhất trí.

Đó là điều dường như có thể khiến cho người ta kinh ngạc, nếu xét đến toàn bộ chiến dịch tẩy não mà người Nga đã phải đương đầu trong vấn đề Ukraina. Lợi dụng ưu thế độc chiếm thị trường truyền hình tin tức, Điện Kremlin đã liên tục gióng lên hồi chuông báo động về tình hình Ukraina trong nhiều tuần qua. Họ tuyên truyền rằng cuộc cách mạng tại Ukraina là kết quả do một liên minh của Mỹ và những thế lực theo chủ nghĩa quốc xã tạo nên để làm cho Nga suy yếu. Ấy thế nhưng lại có đến gần ba phần tư dân số Nga phản đối bất kỳ một hình thức "phản ứng" nào, đừng nói chi chuyện xua quân sang xâm lấn như diễn biến hiện nay tại Crimea mà họ đang chứng kiến.

Cuộc xâm lược Georgia vào năm 2008 đã có một mức độ ủng hộ rộng lớn hơn nhiều, vì Georgia không phải là Ukraina. Ukraina là một đất nước của những người thuộc chủng tộc Slav, có nhiều mối quan hệ lịch sử và văn hóa sâu sắc với Nga. Hầu hết mọi người Nga đều có một vài thân nhân hoặc bạn bè sinh sống tại Ukraina, và ý tưởng về một cuộc chiến huynh đệ tương tàn giữa hai quốc gia Slav lớn nhất thế giới gợi lên một cảm giác kinh hoàng mà dẫu Điện Kremlin có tô vôi trát phấn đến độ nào cũng không thể xoa dịu được.

Thực vậy, kết quả của cuộc điều tra hôm thứ 2 còn cho thấy ảnh hưởng của Putin trên các kênh truyền hình đang bị đổ vỡ. Việc phát tán thông tin sai trái và tuyên truyền mị dân một cách trắng trợn trong việc đưa tin về Ukraina trên các đài truyền hình Nga dường như đã thúc đẩy người Nga lên mạng để tìm đọc tin tức trung thực. Còn đối với những người chưa có điều kiện kết nối Internet, thì họ chỉ cần nhấc điện thoại lên và gọi cho bạn bè hoặc thân nhân đang ở trong tình trạng hoảng hốt tại Ukraina.

Đối với những người Nga có khuynh hướng chủ nghĩa dân tộc thì sao? Đảng Dân Chủ Tự Do — một tổ chức cánh hữu, một con rối ưa khua trống trận của Điện Kremlin — đang la hét om sòm để kêu gọi việc đưa xe tăng vào tham gia. Vào ngày 28 tháng 2, khi quân đội Nga bắt đầu xuất hiện trên đường phố Crimea, tại thành phố Sevastopol, nơi mà hạm đội Hắc Hải của Nga đã thuê làm căn cứ, lãnh tụ của đảng này, Vladimir Zhirinovsky, đã có mặt tại hiện trường để phân phát những nắm tiền mặt cho một đám đông dân chúng địa phương đổ ra đường để hoan nghênh. Đứng trên ghế cao, ông ta tuyên bố với họ rằng: "Hãy trao những nắm tiền này cho phụ nữ, cho những người giúp việc già nua, cho những người thai nghén, cho những người cô độc, cho những người ly dị. Nước Nga giàu có. Chúng tôi sẽ ban bố cho mọi người đủ thứ." Nhưng theo cuộc điều tra hôm thứ 2, đến 82% phần tử trung thành của đảng này lại bác bỏ sự hào phóng đó. Đến đại đa số những người ủng hộ đảng cộng sản — 62% — cũng cho rằng Nga không nên nhúng tay vào cuộc khủng hoảng nội bộ của Ukraina, mặc dù họ có khuynh hướng cho rằng Nga có quyền lợi trên tất cả mọi lãnh địa của mình trong phạm vi của nước Liên Xô cũ.

Điều này không có nghĩa là Putin sẽ đối mặt với một cuộc nổi dậy tại Nga. Cho đến hiện thời, những cuộc biểu tình phản đối chiến tranh tại Mạc Tư Khoa hầu như có vẻ ôn hòa đến độ thê thảm. Nhưng trong nhiều năm nay các nhà xã hội học đã xác định rõ rằng khối cử tri cốt lõi của Putin đang teo dần. Trước khi cuộc khủng hoảng này xảy ra có khoảng 60% dân số tán thành phong cách lãnh đạo của ông ta. Nhưng nguyên nhân tạo nên mức độ mến mộ này là tình trạng thiếu thốn hoàn toàn những chọn lựa khác có khả năng thay thế cho sự thống trị của Putin một cách hữu hiệu hơn. Tuy nhiên quyết định xâm chiếm Crimea chắc chắn sẽ gặm nhấm khối quần chúng đang ủng hộ Putin một cách thụ động này, đặc biệt là tại những thành phố lớn nhất của Nga.

Cũng theo kết quả của cuộc điều tra hôm thứ 2 ấy, 30% số người được phỏng vấn tại Mạc Tư Khoa và Petersburg tin rằng Nga có thể chứng kiến những cuộc biểu tình chính trị đồ sộ giống hệt như những cuộc biểu tình đã dẫn đến sự lật đổ chính quyền Ukraina vào tháng trước. Phương tiện duy nhất mà Putin có thể sử dụng để ngăn chặn loại bạo loạn đó là phải đàn áp thẳng tay và ngay từ ban đầu. Bởi thế, vào ngày 28 tháng 2, chính quyền Putin đã ra lệnh quản chế tại gia ông Alexei Navalny, nhà hoạt động đối lập nổi bật nhất của Nga — chỉ chưa đầy 6 tháng sau khi ông ta giành được 30% số phiếu trong kỳ bầu cử thị trưởng Mạc Tư Khoa vừa qua. Tình trạng đàn áp này có triển vọng gia tăng nếu những người phản đối chính sách can thiệp của Putin tìm cách lên tiếng.

2. Tác động kinh tế đối với Nga đã đạt mức choáng váng. Phản ứng lần đầu tiên của các nhà đầu tư đối với hành động can thiệp của Putin vào cuối tuần trước đã xảy ra vào sáng thứ 2 ngay sau khi thị trường mở cửa, và kết quả là các sàn chứng khoán Nga đã suy sụp hơn 10%. Con số đó tương đương với một lượng cổ phiếu có giá trị gần 60 tỉ Mỹ kim bị xóa bỏ trong vòng một ngày, nhiều hơn số tiền mà Nga đã chi tiêu để chuẩn bị cho Thế Vận Hội Mùa Đông vừa kết thúc vào tháng trước tại Sochi. Gazprom — công ty độc chiếm thị trường khí đốt thiên nhiên do nhà nước kiểm soát, với mức đóng góp hàng năm cao đến khoảng một phần tư nguồn thu nhập thuế của toàn nước Nga — đã lỗ mất 15 tỉ Mỹ kim chỉ trong vòng một ngày, và nhân tiện xin nói thêm đó cũng chính là con số mà Nga đã hứa với chính quyền chao đảo của Ukraina vào tháng 12 năm ngoái nhưng đã rút lại vào tháng giêng năm nay khi cuộc cách mạng có cơ giành được thắng lợi.

Trong khi đó giá trị tiền tệ của Nga tụt xuống mức thấp chưa hề có trong kỷ lục, và ngân hàng trung ương Nga phải chi 10 tỉ Mỹ kim vào thị trường ngoại hối để nâng nó lên. Timothy Ash, trưởng phòng nghiên cứu thị trường đang trỗi dậy của ngân hàng Standard cho hay: "Tình hình này đã khiến cho giới đầu tư và các sở định giá thay đổi hẳn cách nhìn của họ đối với nước Nga." Vào thời điểm mà sức tăng trưởng của Nga đang ở trong tình trạng trì trệ, "cuộc mạo hiểm quân sự mới nhất này sẽ gia tăng mức tháo rút vốn đầu tư, làm suy sút giá cả tư sản của Nga, và trì hoãn đầu tư cũng như sức tăng trưởng và hoạt động kinh tế. Những trừng phạt tài chính của các nước phương Tây sẽ khiến Nga tổn thương trầm trọng hơn nữa," ông Ash thố lộ với Tạp Chí Wall Street.

3. Ngay cả các đồng minh thân mật nhất của Nga cũng không muốn dính líu vào vụ này. Kazakhstan — một quốc gia giàu trữ lượng dầu và thành viên quan trọng nhất của mọi liên minh do Nga tổ chức trong không gian của nước Liên Xô cũ — đã đưa ra lời chỉ trích nặng nề, đánh dấu lần đầu tiên giới lãnh đạo của nước này trở mặt chống đối Nga trong một vấn đề chiến lược quan trọng như thế. Bộ Ngoại Giao Kazakhstan tuyên bố rằng: "Kazakhstan bày to quan tâm sâu sắc đối với những diễn biến đang xảy ra tại Ukraina và kêu gọi tất cả các bên đình chỉ việc sử dụng vũ lực để giải quyết tình hình này."

Có lẽ điều khiến cho các nước láng giềng của Nga lo ngại nhất là tuyên bố do Điện Kremlin đưa ra vào ngày mồng 2 tháng 3, sau khi Putin kết thúc cuộc điện đàm với Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon. "Tổng Thống Vladimir Putin ghi nhận rằng trong trường hợp bạo lực nhắm vào cư dân nói tiếng Nga tại những khu vực phía đông Ukraina và Crimea leo thang, Nga không thể làm ngơ và sẽ sử dụng tất cả mọi biện pháp cần thiết, theo quy định của luật pháp quốc tế." Điều này tạo ra một tiền lệ đáng sợ cho tất cả các nước láng giềng của Nga.

Mọi quốc gia trong Liên Bang Xô Viết cũ, từ Trung Á cho đến Baltic, đều có một bộ phận dân số nói tiếng Nga rất đông đảo, và tuyên bố này có nghĩa là Nga giữ quyền xâm lược khi họ cảm thấy phần dân số này bị đe dọa. Bất cứ đồng minh nào của Nga trong khu vực cũng có phản ứng tự nhiên là mưu cầu bảo đảm an ninh để tránh việc trở thành Ukraina thứ hai. Đối với các quốc gia Đông Âu và Cáp-ca — bao gồm Armenia, một đồng minh trung thành của Nga — điều đó có lẽ sẽ thối thúc ước vọng trở thành một đồng minh thân mật hơn với NATO và Khối Liên Âu. Đối với các quốc gia Trung Á — vùng đất giẫm chân truyền thống của Nga trên bản đồ địa chính trị thế giới — điều đó có nghĩa là tăng cường quan hệ với Trung Quốc ở kế bên, bao gồm cả quan hệ quân sự.

Trung Quốc — một cộng tác viên thầm lặng của Nga bấy lâu nay trong tất cả mọi vấn đề an ninh toàn cầu, từ Syria cho đến Iran — đã đưa ra một số tuyên bố thận trọng về hành động của Nga tại Ukraina. Có báo cáo cho hay hôm chủ nhật Bộ Ngoại Giao Trung Quốc đã phát biểu rằng: "Trung Quốc giữ vững lập trường đã có từ lâu là không can thiệp vào nội bộ của nước khác. Trung Quốc tôn trọng nền độc lập, chủ quyền, và sự toàn vẹn lãnh thổ của Ukraina."

Như vậy, chỉ trong khoảng thời gian của hai ngày cuối tuần, Putin đã khiến cho tất cả các quốc gia mà ông ta muốn lôi cuốn vào khối Liên Hợp Âu-Á đường bệ của mình sợ hãi. Liên Hợp Âu-Á là tập hợp các quốc gia mà Putin đã hy vọng có thể giúp Nga tái tạo địa vị cường quốc trong khu vực. Cho đến hiện thời, các thành viên nhiệt tình của liên minh này chỉ bao gồm Kazakhstan (xem trên) và Belarus (còn được xem là chế độ độc tài cuối cùng của châu Âu). Lãnh tụ Alexander Lukashenko của Belarus cho đến bây giờ vẫn giữ im lặng trước hành động can thiệp của Nga tại Ukraina. Nhưng tuần trước Belarus đã chính thức công nhận tính hợp pháp của chính phủ cách mạng lâm thời tại Kiev, mặc dù trước đó Mạc Tư Khoa đã lên án các nhà lãnh đạo mới của Ukraina là phần tử cực đoan và cấp tiến. Đây là dấu hiệu biểu thị Belarus cũng muốn xa lánh Nga. Hơn thế nữa, đại sứ Belarus tại Kiev lại còn gởi lời chúc mừng nhân dịp tân Ngoại Trưởng Ukraina tuyên thệ nhậm chức và bày tỏ lòng mong đợi được hợp tác với ông ta.

Còn Armenia — một quốc gia nghèo nàn mới gia nhập liên minh Âu-Á còn đang chập chững của Nga — cũng đã thừa nhận chính phủ mới tại Kiev nhưng cho đến hiện tại vẫn chưa chính thức lên án hành động can thiệp của Putin tại Ukraina. Tuy nhiên vào hôm thứ 7 nhiều chính khách nổi tiếng đã dẫn đầu một cuộc biểu tình phản đối Putin tại thủ đô Armenia. Cựu bộ trưởng Bộ An Ninh Quốc Gia, David Shakhnazaryan, khẳng định rằng: "Chúng tôi không chống đối Nga. Chúng tôi chỉ chống đối những chính sách đế quốc của Putin và Điện Kremlin."

4. Nga sẽ bị các nước phương Tây cô lập một cách sâu rộng và có ấn tượng. Putin đã chuẩn bị để đón chào các nhà lãnh đạo G-8 — một câu lạc bộ của các cường quốc phương Tây và Nhật Bản — tại thành phố nghỉ mát Sochi vào tháng 6 năm nay. Nhưng hôm chủ nhật tất cả các nước này đều tuyên bố đình chỉ việc chuẩn bị tham gia cuộc nhóm họp thượng đỉnh này để phản đối hành vi can thiệp của Putin tai Ukraina. Thế là xong đời cái ghế tại bàn hội nghị với các nhà lãnh đạo phương Tây mà Putin đã phấn đấu gian nan để giành được.

Trong những năm gần đây, kế hoạch xây dựng khiên chắn tên lửa tại châu Âu của khối NATO là một điều tranh cãi gay cấn nhất giữa Nga và các nước phương Tây. Nga cho rằng đó là một mối đe dọa lớn lao đối với nền an ninh của họ vì khiên chắn này có thể xóa bỏ khả năng phóng tên lửa hạt nhân từ Nga sang phương Tây. Giới tướng lãnh Nga cảnh báo rằng khả năng răn đe hạt nhân — theo học thuyết bảo chứng hủy diệt lẫn nhau đã tồn tại từ thời Chiến Tranh Lạnh — để giữ cho Nga khỏi bị phương Tây công kích trong nhiều thế hệ qua sẽ bị vô hiệu hóa. Nhưng sau khi Nga đơn phương quyết định xâm chiếm nước láng giềng ở biên giới phía tây của mình vào cuối tuần qua, tất cả mọi phản kháng còn sót lại đối với kế hoạch khiên chắn tên lửa đã bị dẹp sang một bên bằng những mối quan ngại an ninh vừa được phục sinh của nhiều thành viên trong khối NATO, chủ yếu là các nước ở vùng Đông Âu và Baltic. Bất cứ hy vọng nào mà Nga còn có đối với kế hoạch ngăn chặn việc xây dựng khiên chắn tên lửa này bằng đường lối ngoại giao bây giờ hầu như chắc chắn đã tiêu thành mây khói.

Điều khiến Putin lo ngại không kém là những biện pháp trừng phạt kinh tế mà phương Tây đang chuẩn bị tiến hành để trả đũa việc Nga can thiệp vào Ukraina. Tùy theo cường độ, những hình thức chế tài này có thể chặt đứt khả năng của các công ty và doanh nhân Nga trong việc vay mượn tiền vốn từ các nước phương Tây cũng như giao thương với các nền kinh tế lớn nhất của thế giới. Các đồng chí của Putin cũng có thể gặp thêm nhiều khó khăn trong việc đưa con cái sang du học ở các nước phương Tây hay duy trì tài sản ở các ngân hàng của các nước này, những chuyện mà hiện tại họ đang làm hầu như đến mức độ phổ quát. Tất cả những thứ này sẽ nâng cao nguy cơ chia rẽ trong hàng ngũ lãnh đạo thân tín của Putin, và có tiềm năng dẫn đến một cuộc đảo chánh nội bộ. Đối với giới tinh anh Nga, khó có gì quan trọng hơn việc bảo đảm an toàn cho tài sản ở nước ngoài của họ, chắc chắn là bao gồm cả lòng trung thành đối với một lãnh tụ dường như muốn đưa toàn bộ mớ tài sản ấy vào chốn nguy hiểm.

Thế Putin có điều gì đáng lạc quan chăng? Trên phương diện này, hầu như chẳng có gì đáng nói, chí ít là khi được so sánh với những tổn hại mà ông ta có thể mang lại cho Nga cũng như cho chính bản thân mình. Nhưng có lẽ ông ta sẽ thực hiện được một vài mục đích. Một điều chắc chắn là Putin đã chứng minh cho thế giới biết rằng, không giống như những vùng cấm của Tòa Bạch Ốc, giới tuyến đỏ của ông ta là những đường ranh bất khả xâm phạm.

Nếu chính phủ cách mạng Ukraina tiến hành kế hoạch hòa nhập với Khối Liên Âu và có thể với cả NATO, thì liên minh quân sự này (mà Mạc Tư Khoa xem là một mối đe dọa chiến lược chủ yếu của họ) sẽ tiến lên đến tận biên giới phía tây nước Nga, và sẽ bao vây hạm đội Hắc Hải của họ tại vùng Crimea. Đối với Putin và các tướng lãnh của ông ta, đó là một giới tuyến đỏ quan trọng.

Bằng cách đưa quân đến Crimea và rất có thể đến cả miền đông Ukraina, Mạc Tư Khoa có thể giành lấy một vùng đệm chung quanh hạm đội chiến lược của hải quân Nga cũng như tại vùng biên giới phía tây. Đối với giới lãnh đạo quân sự cao cấp tại Mạc Tư Khoa, đây là những ưu tiên chủ yếu đáng được bỏ ra nhiều hy sinh lớn lao để hoàn thành. Vào cuối tuần qua, hành động của Putin đã chứng minh rằng ông ta đang cẩn thận lắng nghe lời khuyên của giới tướng lãnh. Đồng thời, dường như ông ta cố ý phớt lờ cơn phẫn nộ của hầu hết mọi người khác.


Tác giả: Simon Shuster
Dịch giả: Nam Hải Trường Sơn
Nguồn: Time
[ Đọc Tiếp ]

Ngày 04 tháng 03 năm 2014

Tai Nạn Nguy Hiểm Đợi Chờ Putin




Tai Nạn Nguy Hiểm Đợi Chờ Putin:
"Bành Trướng Lãnh Thổ"
Hay Xây Dựng "Một Nước Nga Vĩ Đại"?

Quyết định lùa thêm quân sang bố trí tại vùng Crimea của Ukraina mà Tổng Thống Vladimir Putin đang tiến hành—kết hợp với nghị quyết do Quốc Hội bù nhìn Nga nhất trí thông qua nhằm phê chuẩn việc sử dụng quân đội trên toàn lãnh thổ Ukraina trong tương lai—là một biểu hiện hiển nhiên cho thấy nhà lãnh tụ Nga đang phô trương vũ lực một cách vô liêm sỉ để mưu cầu những mục tiêu chiến lược của mình. Trên thực tế, nói cho đúng hơn đó chỉ là dấu hiệu của tuyệt vọng và hèn yếu, biểu lộ Putin đã mất hết phương hướng và đang sợ hãi.

Cách đây chỉ vài tháng thôi, Putin đã thành công trong việc hà hiếp và hối lộ Viktor Yanukovych—vị tổng thống tham nhũng và vô tích sự của Ukraina mà bây giờ đã bị trục xuất—để khiến ông ta hủy bỏ lời hứa ký kết hiệp ước Đối Tác Đông Bộ với Khối Liên Âu. Thay vào đó Ukraina sẽ tiến hành việc tham gia Liên Minh Âu-Á—một tổ chức do Nga điều khiển và được Putin xem là yếu tố trung tâm trong di sản chính trị của mình, tức là nỗ lực của ông ta trong việc mưu cầu phục hưng địa vị siêu cường của đất nước mình bằng cách tái thiết một Đế Quốc Nga theo kiểu cách của thế kỷ 19.

Cuộc "Cách Mạng Maidan"—nguyên nhân dẫn dến sự sụp đổ hết sức nhục nhã của chính quyền do Putin ủy nhiệm tại Kiev—bây giờ lại trở thành yếu tố tạo nguy hại cho toàn bộ giấc mơ khôi phục đế chế của ông ta. Hơn thế nữa, trong nhận thức của Putin, cuộc cách mạng đó còn mang lại hai mối nguy hiểm cụ thể và rất lớn lao.

Thứ nhất, chính phủ mới tại Kiev—do nhân dân Ukraina đã hy sinh nhiều thứ để xây dựng—có thể đẩy lùi sức ép của Nga và trong tương lai còn có khả năng đe dọa địa vị chiến lược của Nga tại Crimea—nơi mà Mạc Tư Khoa đã chọn làm căn cứ cho hạm đội Hắc Hải của họ và đồng thời còn là địa điểm để Nga vận chuyển những loại quân bị thiết yếu nhằm giúp đỡ chế độ Syria tiếp tục duy trì quyền lực.

Thứ hai, nếu nhân dân Ukraina chịu đựng gian khổ đã bấy lâu nay đạt thành mục tiêu xây dựng một xã hội hiện đại có khả năng bảo đảm quyền lợi và nhân phẩm của công dân Ukraina trong một trật tự chính trị phồn vinh và ổn định, thì loại "vi-rút Ukraina" này có thể dễ dàng lan tràn sang Nga, nơi mà lãnh tụ phe đối lập Boris Nemtsov cho rằng một cuộc cách mạng kiểu "Maidan" là chuyện không thể tránh được. Điều đó sẽ trực tiếp đe dọa chế độ ngày càng gia tăng sức đàn áp và thường được xem là lố lăng của Putin—một chế độ đã hoang phí quá nhiều cơ hội trước nhu cầu bức thiết của đất nước là phải tiến hành những cải cách cơ bản. Ngược lại, Putin chỉ ưa pha trộn một hỗn hợp quái thai bao gồm ảo tưởng và một thực tế ngày càng hạn hẹp—đây là cái mà chúng ta có thể mệnh danh là chủ nghĩa hiện thực ma ảo trên vũ đài chính trị, một hội chứng thường xuyên dẫn đến hậu quả trốn tránh thay vì giải quyết những vấn đề chủ yếu.

Phiên bản của hội chứng này trong lãnh vực chính sách ngoại giao là điều mà chúng ta đang chứng kiến trước mắt: Putin đang nỗ lực sử dụng chủ nghĩa đế quốc quân sự kiểu thế kỷ 19 để thách thức và đối chọi với khát vọng của nhân dân Ukraina trong thế kỷ 21.

Đối mặt với những hy sinh và ước mơ của nhân dân Ukraina trong công cuộc xây dựng một xã hội phồn vinh có thể chế dân chủ và biết tôn trọng nhân phẩm, Putin đã đáp lại bằng những chính sách đe dọa và phá hoại tàn bạo. Hơn thế nữa, dường như Putin tin rằng ông ta có thể tạo nên một cuộc tao loạn nằm trong phạm vi kiểm soát của mình tại Ukraina nhằm tiêu diệt chính phủ mới thành lập và cưỡng bức đất nước này trở về với con đường cũ để đi đến việc thực thi hai mục tiêu chính là vừa trở thành một nước chư hầu của Nga vừa đóng vai trò trụ cột trong việc hỗ trợ cho Nga khôi phục địa vị siêu cường.

Mặc dù việc sử dụng quân đội trên toàn lãnh thổ Ukraina đã được Quốc Hội Nga phê chuẩn, nhưng cho đến hiện thời Putin chỉ tập trung vào vùng Crimea nơi mà Nga đã và đang điều động thêm một số binh đoàn đến để tăng cường bố trí. Tuy nhiên chắc chắn là ông ta cũng đang thăm dò những phương án có thể thực thi khác trên phần lãnh thổ còn lại của Ukraina. Dường như Putin đang hành động với lòng tin rằng các nước phương Tây phần lớn sẽ có thái độ thờ ơ hoặc bất lực, mặc dù họ không ngừng đưa ra những luận điệu hùng hồn trong chiều hướng ngược lại—một thái độ mà ông ta cho rằng đã tồn tại kể từ năm 2009, sau khi tình trạng hư hỏng của "nút tái khởi động" tại Hoa Thạnh Đốn trên thực tế đã trao cho Nga một tấm thông hành miễn phí để xâm lược Georgia vào năm 2008.

Tuy nhiên, điều không may đối với Putin là nhận thức thiếu sáng suốt thông thường chính là nguyên nhân gây ra tai ương trong lãnh vực quan hệ quốc tế và không ít kế hoạch cũng như chính sách đã trở thành nạn nhân của việc tính toán sai lầm. Mặc dù trong những năm qua Putin đã có nhiều hành vi phóng túng trên trường quốc tế cũng như ngay trên lãnh thổ nước Nga và ông ta vẫn cứ ung dung ngoài vòng pháp luật chứ chưa hề chịu đựng một hình phạt đích đáng nào cả, nhưng đây chủ yếu là kết quả của việc các nước phương Tây không muốn can thiệp chứ không phải là do quyền lực chân chính hay bất cứ sách lược hữu hiệu nào của Nga mang lại.

Hơn thế nữa, Ukraina không phải là Georgia. Ukraina là một đất nước rộng lớn, có vị trí chiến lược trọng yếu, với dân số đạt mức 46 triệu. Đại đa số quần chúng Ukraina đã hy sinh quá nhiều như thế không phải là để trở thành chư hầu của Mạc Tư Khoa thêm một lần nữa—cho dù họ phải đương đầu với nhiều đợt quấy phá tán bạo do Nga xúi giục tại những nơi mà số người Ukraina nói tiếng Nga chiếm ưu thế như Donetsk, Kharkiv, hay Mariupol. Cả quyền Tổng Thống lẫn Thủ Tướng mới của Ukraina đã ban hành lệnh tổng động viên quân đội và tiến hành việc bảo vệ và duy trì an ninh cho tất cả mọi phi trường, cơ sở hạt nhân, và địa điểm chiến lược trên toàn quốc và đồng thời đưa ra lời cảnh báo rằng đất nước họ đang đứng "bên bờ vực thảm họa." Họ khẳng định rằng một cuộc kháng chiến có quy mô lớn sẽ xảy ra nếu Nga tiến hành ý đồ xâm chiếm đất nước họ.

Ngoài ra, hiệp định do Nga, Mỹ, và Anh ký kết vào năm 1994 để bắt buộc tất cả các nước này cam kết bảo vệ chủ quyền của Ukraina có nghĩa là các nước phương Tây phải có trách nhiệm gánh vác nghĩa vụ pháp lý của mình, và chính phủ Ukraina đã lên tiếng yêu cầu Mỹ giúp đỡ. Tổng Thống Obama tuyên bố hành động của Nga là "vi phạm chủ quyền Ukraina" và cảnh cáo rằng "sẽ có những cái giá phải trả" trong khi đó NGoại Trưởng John Kerry dùng nhãn hiệu "hành vi xâm lược phi lý" để miêu tả các động thái của Mạc Tư Khoa.

Có lẽ các nước phương Tây sẽ không làm gì hơn ngoài việc đưa ra những lời tuyên bố manh tính tu từ, nhưng chớ quên rằng nước Nga ngày nay chỉ là tàn dư nhợt nhạt của Liên Xô cũ—với một nền kinh tế đơn tuyến và GDP tính theo đầu người chỉ xấp xỉ Barbados. Nền kinh tế Nga ngày càng trì trệ trầm trọng trong khi bất mãn chính trị có quy mô lớn ở nhiều nơi đang âm ỉ sát bề mặt. Bị rơi vào cạm bẫy do chính ảo vọng chính trị của mình tạo nên, Putin đã thất bại trong việc chuyển hóa Nga thành một nhà nước hiện đại, đã hoang phí nhiều nguồn tài nguyên phong phú, đã đánh mất hết thảy mọi cơ hội lịch sử quan trọng, đã làm kiệt quệ uy tín của nước Nga trên trường quốc tế bằng cách nỗ lực cứu vớt chính phủ giết người chẳng nương tay của Syria, bảo vệ chế độ diệt chủng của Iran, và nuôi dưỡng chính thể độc tài ghê tởm tại Belarus. Nga sẽ tổn thương một cách rất dễ dàng nếu bị quốc tế tẩy chay và trừng phạt kinh tế.

Tuy nhiên, vẫn còn có một con đường khác để tránh né tình trạng chạm trán và leo thang. Đối với Putin, "để mất Ukraina" có thể là chuyện nhân họa đắc phúc nếu ông ta từ bỏ tham vọng đế quốc hão huyền của mình và thay vào đó tập trung vào việc chuyển hóa Nga trở thành một nhà nước dân chủ hiện đại mà nhân dân Nga đáng được có và sẽ nhiệt liệt hoan nghênh. Thay vì cố gắng ngăn chận một cuộc cách mạng "Maidan" xảy ra tại Nga bằng cách đàn áp, Putin có thể thay đổi chiến thuật và nỗ lực kiến tạo một nước Nga ngang hàng với Nhật, chẳng hạn.

Nói tóm lại, Putin có thể chọn lựa một "Nước Nga Vĩ Đại" thay cho một "Nước Nga Bành Trướng." Nhưng nếu ông ta cứ tiếp tục đeo đuổi mục đích bành trướng thì cuộc mạo hiểm quân sự hèn hạ của ông ta tại Ukraina chắc chắn sẽ mang lại không gì khác hơn một nỗi sầu khổ cho mọi người, bao gồm cả nhân dân Nga.

Tác giả: Aurel Braun
Dịch giả: Nam Hải Trường Sơn
Nguồn: The Globe and Mail
[ Đọc Tiếp ]

Ngày 12 tháng 02 năm 2014

Lộc Đầu Xuân



Mai vàng khoe sắc dáng xinh xinh
Đào trắng ngây ngây hé nụ tình
Tết đến, em về, hoa xán lạn
Cờ nêu phơi phới, nắng lung linh

Xuất hành trẩy hội lộc đầu xuân
Lúa mượt, đồi xanh, suối trắng ngần
Gót ngọc in lên nền cỏ ướt
Đôi tà áo thắm lướt theo chân

Sương lam mờ phủ khóm tre ngà
Hớn hở đàn chim ríu rít ca
Em thả hồn theo khúc nhạc thánh
Đường xa... Em chẳng ngại đường xa!

Chuông chùa giục giã khách hành hương
Rảo bước chân em chẳng chịu nhường
Tủm tỉm cười chê: “Anh ẻo quá!
Trượng phu, sao cước bộ... cô nương?”

Bốn mùa phiêu bạc giữa muôn phương
Chạnh nhớ nguồn ơn viếng Phật đường
Qua cổng tam quan tìm chánh pháp
Thiện nam tín nữ đốt trầm hương

Đại hùng bảo điện rực hào quang
Em bẩm rằng đây ánh đạo vàng
Chắp tay kính cẩn lâm râm khấn
Dung nhan đài các bỗng nghiêm trang

Lễ thành sánh bước dạo đồi thông
Em ngắt cành hoa chớm nụ hồng
Thủ thỉ dặn dò anh cẩn thận
Lộc này em hái phước mênh mông

Sắc, không trong cõi mộng kê vàng
Trần thế vô thường lắm dở dang
Ước nguyện duyên tơ tươi thắm mãi
Như làn nắng ấm buổi xuân sang

Nam Hải Trường Sơn

Mến tặng quý bạn hữu đây đó nhân dịp Tết Giáp Ngọ 2014,
để thay cho những lời chúc phúc đầu xuân tốt đẹp nhất.


[ Đọc Tiếp ]

Ngày 05 tháng 02 năm 2014

Lê Hiếu Đằng: Người Yêu Nước Hay Kẻ Xuẩn Động



Lê Hiếu Đằng: Một Người Yêu Nước Hay Một Kẻ Xuẩn Động

Luật gia Lê Hiếu Đằng đã qua đời hôm 22 tháng 01 vừa qua sau nhiều tháng nằm viện chống chọi với bạo bệnh. Có lẽ đây là khoảng thời gian mà ông Đằng đã suy nghĩ rất nhiều về những lầm lạc của bản thân ông, mà hệ lụy của nó đối với quê hương, đất nước thật khó lường.

Những năm tháng ngắn ngủi cuối đời, dường như cũng muốn chuộc lại những lầm lỗi của mình, ông Đằng đã chính thức đứng về phía những nhân sỹ, trí thức bất đồng chính kiến, góp một ít tiếng nói cùng với 2,000 nhân sỹ trí thức và các cựu quan chức cao cấp của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam ký vào đơn thỉnh nguyện hủy bỏ dự án khai thác bô xít ở Tây Nguyên vì nguy cơ hủy hoại môi trường và tác động tiêu cực đến văn hóa – xã hội Tây Nguyên cũng như tiềm ẩn những mối đe dọa về an ninh quốc phòng khi hàng chục ngàn bộ đội Trung cộng trong vai lao động phổ thông đến làm việc và cư trú lâu dài tại khu vực Tây Nguyên…

Và tiếp theo đó, luật gia Lê Hiếu Đằng cũng có góp một ít thời gian tham gia cùng những người yêu nước, xuống đường phản kháng Trung cộng trấn cướp biển đảo, bắn giết ngư dân Việt, và trong những ngày nằm bệnh, luật gia Lê Hiếu Đằng cũng có viết lách chỉ trích chế độ cộng sản độc tài đảng trị đàn áp dân chủ và vi phạm nhân quyền khi đã bắt giam những thanh niên, sinh viên yêu nước, chỉ vì họ đã dám bày tỏ chính kiến của mình trước hiện tình đất nước, cũng như phản kháng hành động xâm lược của Trung cộng.

Trước những sự kiện đó ông Lê Hiếu Đằng đã có những phát biểu khá ấn tượng như: “Việt Nam vi phạm nhân quyền khi trấn dẹp biểu tình chống Trung Quốc” và “Trấn áp không dập tắt được những tiếng nói yêu nước phản kháng” Và vào ngày 4 tháng 12 năm 2014, tức là 52 ngày trước khi qua đời, ông Lê Hiếu Đằng đã công khai tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản sau 40 năm theo và phục vụ đảng. Đây là việc làm đúng đắn và lương thiện nhất trong suốt cả cuộc đời của ông, chính vì vậy mà cũng đã tác động đến một số đảng viên trẻ quyết định bỏ đảng gần đây. Và chính hành động đó cũng khiến cho những nhà hoạt động dân chủ ở quốc nội càng ngày càng xích lại gần với ông hơn.

Tuy nhiên lời tuyên bố chính thức khi thoái đảng của ông Lê Hiếu Đằng rằng: “Đảng Cộng sản Việt Nam bây giờ không còn như trước – đấu tranh giải phóng dân tộc – mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân” là hoàn thiếu đúng đắn, thể hiện quá rõ não trạng của một kẻ nô lệ cộng sản, bởi trong thực tế đảng cộng sản Việt Nam từ khi ra đời cho đến nay đã luôn luôn đi ngược lại lợi ích của dân tộc, của nhân dân.

Ngay từ đầu, khi mới thành lập, đảng cộng sản đã là đảng của những tập đoàn lợi ích và đã luôn luôn là lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc. Chính đảng cộng sản đã đưa cả dân tộc vào vòng nô lệ quốc tế cộng sản, khiến cho đất nước trở nên nghèo nàn, tụt hậu, nhược tiểu, khiến cho cả dân tộc trở nên ngu tối, lầm than chứ đảng cộng sản đã bao giờ giải phóng dân tộc đâu. Đã bao giờ trong lịch sử dân tộc, người Việt lại mất hết hoàn toàn các quyền tự do, dân chủ và quyền làm người như dưới chế độ cộng sản đâu mà ông Đằng lại hàm ngôn rằng trước đây, đảng cộng sản từng giải phóng dân tộc? Giải phóng dân tộc Việt Nam ra khỏi nền độc lập, tự do, dân chủ và thịnh vượng ư?

Ấy vậy mà ngay sau khi ông Lê Hiếu Đằng qua đời, nhiều người đã không tiếc lời hoa mỹ để ca ngợi công đức của ông như “Trái tim yêu nước Lê Hiếu Đằng ngừng đập!” “Khắp nơi chia buồn Trái tim yêu nước Lê Hiếu Đằng ngừng đập!”. Với những hệ lụy mà đảng cộng sản đã gây ra cho đất nước, cho dân tộc Việt Nam, thì đúng như phát ngôn của ông Menras André, một người bạn Tây của ông Lê Hiếu Đằng, cũng đã từng cùng nhóm những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản góp tay phá tan hoang miền Nam trước ngày mất nước, rằng “BỎ ĐẢNG LÀ YÊU NƯỚC”. Đúng vậy, một trong những biểu hiện lòng yêu nước của những người cộng sản là bỏ đảng. Như vậy phải khách quan mà nhìn nhận rằng ông Lê Hiếu Đằng cuối cùng cũng đã yêu nước, yêu nước được 52 ngày còn lại 25,514 ngày còn lại trong cả cuộc đời ông Đằng là kẻ phản nước hại dân.

Xin được trích dẫn nhận định của nhà báo tự do Nguyễn Tấn Thành trong bài viết Chờ Gì Sau Đám Tang Ông Lê Hiếu Đằng, được đăng tải trên blog Huỳnh Ngọc Chênh rằng: “Trong những người bỏ đảng CS thì đám tang ông là lớn nhất ít bị CA quấy nhiễu nhất!” Và “Trong những người phá tan hoang Miền Nam thì đám tang ông vẫn có nhiều nạn nhân Miền Nam thông cảm chia sẽ nhất!”.

Đối với nhận định thứ nhất, thực ra không phải chỉ đến khi ông Lê Hiếu Đằng qua đời thì an ninh cộng sản mới quấy phá tang lễ của ông bằng cách ngăn chặn những đoàn người viếng tang hay cướp phá những băng-rôn trên các vòng hoa phúng viếng, mà trước đó, ngay khi ông Lê Hiếu Đằng tuyên bố thoái đảng thì đã không ít những bài viết trên các báo lề đảng với vô số những lời lẽ hạ cấp nhất của nhân loại được dùng để thóa mạ, để rủa sả ông Lê Hiếu Đằng. Qua đây để mọi người thấy rõ thêm rằng cả cuộc đời theo đảng cúc cung tận tụy với đảng cho đến nỗi phải mang án tử hình, thế mà đến khi nhận ra bản chất gian ác của đảng mà từ bỏ thì đảng đã đánh cho thân bại danh liệt bằng những loại ngôn ngữ có thể là không phải của loài người, rồi đến khi chết, với đạo lý của dân tộc “nghĩa tử là nghĩa tận” nhưng đảng cũng đâu có tha, những “đồng chí” của cả cuộc đời ông cũng đâu có tha, chúng đã giả dạng côn đồ để phá rối đám tang của ông như một lời cảnh báo cho tất cả những ai đã trót dại nghe lời xúi dục của đảng mà “ăn cứt gà thì phải tiếp tục ăn cho trót thế, chứ có mà dại dột ngừng lại hay nhổ đi phần đã ăn vào miệng, như việc bỏ đảng của đồng chí Đằng thì đến chết như thế này cũng chẳng được yên thân!”.

Tất nhiên chế độ cộng sản đã không ngăn cản, phá bỉnh đám tang của ông Lê Hiếu Đằng nhiều như chúng đã thực hiện trong đám tang của tướng Trần Độ, dù cả hai cũng đều có cùng một quyết định giống nhau là thoái đảng và chống đảng, bởi tướng Trần Độ suốt cả cuộc đời được nuôi dưỡng bằng cơm cộng sản và được giáo dục bằng ý thức hệ cộng sản, nhưng ông lại chống lại đảng và đề xuất giải thể chế độ cộng sản, để xây dựng một chế độ tự do, dân chủ và đa nguyên, thì tất nhiên đảng phải trừng phạt Tướng Trần Độ nặng tay hơn.

Trong khi đó ông Lê Hiếu Đằng là kẻ ăn cơm quốc gia, uống nước quốc gia và hưởng thụ nền giáo dục nhân bản, dân tộc và khai phóng của quốc gia, nhưng lại tôn thờ và cúc cung phụng sự cộng sản, cho nên dẫu ông đã từ bỏ đảng vào lúc cuối đời, thì thôi vậy, công lao to lớn của ông đối với đảng trong việc phá hoại tan hoang cả chính thể Quốc Gia Việt Nam, giúp cho đảng cưỡng chiếm được cả miền Nam và bức tử được cả một chính thể tự do và xóa bỏ hẳn cả một quốc gia trên bản đồ thế giới, thì cũng là tình “tiết để đảng giảm tội” cho đồng chí Đằng.

Còn về phần thứ hai của nhận định: “Trong những người phá tan hoang Miền Nam thì đám tang ông vẫn có nhiều nạn nhân Miền Nam thông cảm chia sẽ nhất!” Vâng, đó chính là cái tính nhân văn, nhân bản và lòng khoan dung, độ lượng của người Việt Quốc Gia đối với những kẻ trót lầm đường, lạc lối theo cộng sản mà biết cải tà quy chánh. Nhưng không phải chỉ đến bây giờ, mà ngay cả trong thời chiến, những cán binh cộng sản Bắc Việt cũng đã từng được đón tiếp tử tế và đãi ngộ tương xứng, khi họ biết từ bỏ hàng ngũ cộng sản và hồi chánh với chính nghĩa quốc gia. Quy luật của muôn đời là “Hồi đầu thị ngạn” ông Lê Hiếu Đằng đã quay đầu và đã thấy bờ, đó chính là hình ảnh nhiều người từng là nạn nhân của chế độ cộng sản và là nạn nhân của những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản đến viếng và chia sẻ trong đám tang của ông Lê Hiếu Đằng.

Nhưng đừng vì thế mà ngoa ngôn, lộng ngữ như kiểu “Trái tim yêu nước Lê Hiếu Đằng ngừng đập!” hay “Một trái tim lớn đã ngừng đập” hay như kiểu té nước theo mưa của Hồ Ngọc Nhuận rằng: "50 năm trước, ở lứa tuổi 20, anh đã lên đường tiếp bước các bậc đàn anh, theo tiếng gọi của trái tim yêu nước, vì lý tưởng một Tổ Quốc độc lập thống nhất, một dân tộc tự do dân chủ hạnh phúc… Anh cũng vậy. Mà còn mong muốn dâng hiến nhiều hơn, gấp đôi nếu được, và thật sự anh đã dâng hiến đến hai lần…”

Bởi trên thực tế, ông Lê Hiếu Đằng chỉ mới yêu nước có 52 ngày, còn trước đó, như một lãnh tụ của cộng sản Sô Viết Vladimir Putin từng phát biểu: “Kẻ nào tin những gì Cộng Sản nói là không có cái đầu Kẻ nào làm theo lời của Cộng Sản là không có trái tim” Ngót cả cuộc đời ông Đằng không có cái đầu cũng không có trái tim thì làm sao lại có thể nói rằng ông là người yêu nước, là người có trái tim lớn. Sao lại ngoa ngôn rằng “50 năm trước, ở lứa tuổi 20, anh đã lên đường tiếp bước các bậc đàn anh, theo tiếng gọi của trái tim yêu nước, vì lý tưởng một Tổ Quốc độc lập thống nhất, một dân tộc tự do dân chủ hạnh phúc”. Bởi xét cho cùng, đối với đất nước, với dân tộc Việt Nam thì công của ông Đằng hầu như là chưa có, mà tội lỗi của ông thì làm sao mà cân đo đóng đếm cho cùng, bởi đã có ai đong đếm được lượng máu xương của quân cán chính và đồng bào miền Nam đã đổ ra trong suốt chiều dài cuộc chiến tranh Quốc Cộng để bảo vệ miền Nam tự do.

Nhân cái chết của ông và những gì đã xãy ra trong đám tang của ông, xin được trích lại một phát ngôn của triết gia Lillian Dickson để nhắc nhở những người cộng sản cũng như những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản rằng: “Life is like a coin. You can spend it any way you wish, but you only spend it once”. Vâng, đời người như một đồng xu, tiêu xài theo cách nào là tùy ý bạn, nhưng bạn chỉ tiêu nó được một lần thôi”. Cho nên ông cựu dân biểu đối lập Hồ Ngọc Nhuận đã quá sai trái khi cho rằng “….và thật sự anh đã dâng hiến đến hai lần…”. Không đâu! Bởi từ đầu ông Lê Hiếu Đằng đâu phải là người yêu nước mà chỉ là một kẻ xuẩn động, và đến cuối đời ông đã quay đầu và thấy bờ, thế thôi!

Nguyễn Hiền Sỹ
[ Đọc Tiếp ]
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Hương Cảng: Bài Học "Chống Cộng Cực Đoan"
Trong bài diễn văn tiếp nhận quyết định của Đảng Cộng Hòa đề cử mình làm ứng cử viên tổng thống vào năm 1964, Thượng Nghị Sĩ Barry Goldwater đã từng nhắc nhở nhân dân Hoa Kỳ rằng: "Extremism in the defence of liberty is no vice; moderation in the pursuit of justice is no virtue." ("Cực đoan để bảo vệ tự do không phải là tật xấu; ôn hòa trong việc mưu cầu công lý chẳng phải là tính tốt.") Vào thời điểm đó, hiểm họa của làn sóng đỏ đang lan tràn khắp thế giới. Nhưng nhờ vào quyết tâm diệt trừ tận gốc rễ chủ nghĩa cộng sản vô nhân, Liên Xô và các nước Đông Âu đã thoát khỏi ách lầm than...


Vietnam Unadulterated — No Uncle, No Party, No Bullshit
Việt Nam Thuần Khiết — Không Bác, Không Đảng, Không Cứt Bò


 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn