Blog Nam Hải Trường Sơn Hân Hạnh Đón Chào Bạn



Đối với bạn, nỗi lo lắng của vợ chẳng khác gì bát nước lã—nhạt nhẽo vô vị, chỉ đến khi nhuốm bệnh bạn mới cảm thấy hương nó nồng, vị nó ngọt. Còn niềm ân cần của tình nhân thì giống hệt ly đá chanh—giữa mùa hè một ngày một ly e rằng chẳng đủ để giải khát. Trong khi đó, mối quan tâm của hồng nhan tri kỷ thì thoang thoảng như tách cà phê nóng—làm việc mệt nhoài đến nửa đêm, càng nhâm nhi càng cảm thấy tỉnh táo.
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Eleanor Roosevelt once said, "The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams." It is time for those still intoxicated with power and corruption in Vietnam to sober up and purify themselves to join hands with the flag-wavers ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



Ngày 16 tháng 05 năm 2010

Linh Sơn Chương 1

Bạn khởi hành từ lúc tờ mờ sáng trên chiếc xe đò quốc doanh đường dài cũ rích. Chiếc xe phế thải của chốn thị thành ì ạch suốt ngày trên công lộ miền sơn cước loang lổ hố trâu và ổ gà vì tình trạng bảo dưỡng đường sá quá ư tồi tệ. Bạn đến thị trấn hẻo lánh miền núi phương nam này sau mười hai tiếng chao đảo trong lòng chiếc xe trời ơi đất hỡi ấy.
    Bạn mang ba lô lên vai, cầm túi xách trong tay, đảo mắt ngó quanh bến xe đầy rẫy bã mía và giấy gói kem cây.
    Những hành khách vừa xuống xe cũng như đám người qua lại trên bến, đàn ông thì vác trên vai bao này, bao nọ, lớn có, nhỏ có, đàn bà thì tay bế tay bồng con thơ. Bọn trẻ choai choai chẳng xách vác hành lý hay bao bị gì thì rảnh rang thò tay vào túi bốc ra một nắm hướng dương ném từng hạt vào miệng, rồi lập tức dùng môi lừa vỏ nhổ ra, nhóp nhép nhai, ăn sạch sành sanh; dáng điệu nhàn nhã, sái thoát ấy tự nhiên là tác phong của người bản xứ. Đây là quê hương của họ, bảo họ không bình thản, tự tại sao được. Tổ tiên họ đời này sang đời khác đã bám sâu gốc rễ vào lòng mảnh đất này, cần gì bạn phải bôn ba từ phương xa đến đây tìm kiếm. Cũng có người rời bỏ quê hương đã lâu, nhưng hồi đó đương nhiên là chưa có bến xe, thậm chí chưa chắc đã có xe hơi, đi đường thủy thì đáp thuyền mui đen, đi đường bộ thì thuê xe cút kít một bánh, nếu không đủ tiền thì chỉ còn cách nhờ vào đôi bàn chân. Ngày nay, nếu còn hơi còn sức, thì dù ở bên kia bờ Thái Bình Dương, ai ai cũng hăm hở muốn trở về thăm lại cố hương. Họ trở về nếu không bằng xe hơi riêng thì cũng bằng xe buýt có gắn máy lạnh. Có kẻ đã phát đạt, có kẻ công đã thành danh đã toại, nhưng cũng có kẻ đến bây giờ vẫn chẳng làm nên tích sự gì. Tất cả đều lục đục trở về vì họ đã già. Lá rụng về cội, rốt cuộc ai mà chẳng hoài niệm quê cha đất tổ, nơi chôn nhau cắt rốn này?  Những người vốn chẳng bao giờ có ý nghĩ dẫu chết cũng không muốn rời bỏ mảnh đất này thì tự nhiên lắm, khoa chân, múa tay, cười nói oang oang, hoàn toàn chẳng có chút ngại ngùng, dấu diếm, ngữ điệu thành khẩn, thân thiết, cảm động vô vàn. Người quen, bạn cũ gặp nhau không cần phải học theo kiểu xã giao gật đầu, bắt tay nhạt nhẽo, vô nghĩa của chốn thị thành. Ở đây, nếu họ không lớn tiếng hô hoán tên nhau thì từ đằng sau lấy tay vỗ mạnh vào vai người quen. Cao hứng lên lắm khi họ còn dang tay ôm nhau ghì vào lòng nữa, nhưng đó không phải là thói quen của các bà các cô vì khác với các ông phụ nữ ở đây chẳng ai ưa làm chuyện ấy.
    Bên cạnh máng xi măng của trạm rửa xe có hai thiếu nữ nắm tay nhau huyên thuyên chuyện trò. Đàn bà ở đây có một giọng nói dịu dàng khiến bạn cầm lòng không đậu phải đưa mắt liếc nhìn hai nàng. Cô gái quay lưng về phía bạn quàng một chiếc khăn choàng đầu màu chàm in hoa. Loại khăn choàng đầu này và cách thức thắt nút của nó cũng được lưu truyền từ đời này sang đời nọ, bây giờ có dịp trông thấy quả thật thú vị lạ thường. Bất tri bất giác, bạn lần bước tiến về phía họ. Chiếc khăn choàng được thắt chặt dưới cằm thon, hai đuôi nhọn vươn lên hai bên má. Vẻ mặt đoan trang của cô gái rất tương xứng với thân hình mảnh mai của nàng. Bạn nhích sang gần họ. Từ đầu đến cuối, hai người vẫn một mực nắm chặt tay nhau, đôi bàn tay của họ đều hồng hào và thô nhám như nhau, những lóng tay cũng rắn rỏi, tràn trề sức sống như nhau. Có lẽ họ đang trên đường đi thăm bạn bè, cũng có thể họ là những cô dâu mới về thăm cha mẹ ruột sau ngày cưới. Người miền Bắc theo lề xưa nếp cũ vẫn gọi con dâu của mình là “tức phụ” nhưng ở đây nếu cứ theo tập tục ấy mà gọi những thiếu nữ mới lập gia đình thì tức khắc sẽ bị mắng nhiếc một trận đáng đời. Ngược lại, lạ làm sao, một khi đã thành hôn thì phụ nữ ở đây gọi chồng mình hay chồng người là “lão công” – “lão công của chị” và “lão công của tôi.” Tuy cũng là hậu duệ của Viêm Hoàng, tuy cùng chung một nền văn hóa và giống nòi, nhưng ngữ điệu của người dân ở đây lại mang nhiều sắc thái riêng biệt.
    Bạn cũng không hiểu rõ tại sao mình lại đến chốn này, chẳng qua là ngẫu nhiên trong một cuộc tán gẫu trên chuyến xe lửa hôm nọ có người đề cập đến địa danh Linh Sơn. Anh ta ngồi đối diện với bạn. Trên mặt bàn, ly trà của anh ta và của bạn sáp lại gần nhau, rồi theo nhịp chuyển động của xe lửa, hai cái nắp ly thỉnh thoảng cứ đánh vào vành ly trỗi lên những tiếng lóc cóc. Nếu chúng cứ lóc cóc liên tục hoặc lóc cóc một hồi rồi ngưng thì e rằng chẳng có chuyện gì đáng nói. Đằng này lạ cái là khi hai ly trà lóc cóc, bạn và anh ta vừa muốn đưa tay tách rời chúng thì chúng lại ngừng kêu. Khi bạn và anh ta ngó đi nơi khác thì tiếng lóc lóc lại trỗi lên và khi hai người đồng thời dang tay ra thì chúng lại im bặt, như trêu như ghẹo. Hai người không hẹn mà cùng cười phá lên. Sau khi kéo hai ly trà ra hai bên, bạn và anh ta bắt đầu trò chuyện. Bạn hỏi anh ta đi đâu.
    “Linh Sơn.”
    “Cái gì ạ?”
    “Linh Sơn. Linh là linh hồn và Sơn là sơn thủy đó.”
    Bạn là người bôn tẩu khắp hai miền Nam, Bắc, đã từng viếng thăm nhiều danh sơn, nhưng lại chưa hề nghe qua địa danh này. Anh chàng ngồi trước mặt bạn lim dim đôi mắt dưỡng thần. Tiếu hiếu kỳ trong lòng bạn ùn ùn trỗi dậy – một phản ứng tự nhiên mà thông thường không ai có thể tránh khỏi trong hoàn cảnh như thế này. Bạn nôn nóng muốn khám phá cho bằng được ngoài biết bao nhiêu thắng cảnh nổi tiếng mà bạn đã từng viếng thăm còn có nơi nào bạn đã bỏ sót. Hơn nữa, bạn lại có tính hiếu thắng, chịu chẳng được chuyện còn có địa danh mà mình chưa hề nghe qua. Thế nên bạn đành phải mở miệng hỏi anh ta xem Linh Sơn nằm ở đâu.
    “Ở đầu nguồn sông Vưu Thủy,” anh ta mở mắt, đáp lời bạn.
    Bạn đâu biết sông Vưu Thủy ở nơi nào nhưng ngượng ngùng chẳng dám hỏi tiếp. Bạn chỉ nhè nhẹ gật đầu, một cái gật đầu mang ý nghĩa nước đôi: “Thế à, cám ơn anh” hoặc là “Ồ, thì ra là chỗ đó, tôi biết.” Tuy thái độ mơ hồ ấy có thể thỏa mãn tính hiếu thắng của bạn nhưng không thể đáp ứng nhu cầu hiếu kỳ của bạn.  Một chặp sau bạn lại lên tiếng hỏi anh ta làm sao có thể đến đó, muốn vào núi phải đi ngã nào.
    “Có thể đón xe đò đến thị trấn Ô Y, rồi thuê thuyền đi ngược dòng Vưu Thủy lên miền thượng du.”
    “Ở đó có gì? Xem phong cảnh núi non, sông nước? Có chùa miếu? Hay là có di tích lịch sử gì khác?” Bạn hỏi một cách thờ ơ, tùy tiện.
    “Trên đó tất cả đều là một vùng nguyên sinh thái.”
    “Có rừng nguyên thủy?”
    “Đương nhiên rồi, nhưng không phải chỉ có rừng nguyên thủy thôi đâu.”
    “Có dã nhân?” Bạn cười hỏi.
    Anh ta cũng cười, nhưng nụ cười ấy chẳng có ý châm biếm hay tự giễu, và điều ấy kích thích tính tò mò của bạn. Bạn quyết tâm tìm hiểu gốc gác của người bạn đang ngồi trước mặt mình.
    “Anh là một nhà sinh thái học? Một nhà sinh vật học? Một nhà cổ nhân loại học? Một nhà khảo cổ?”
    Anh ta lắc đầu phủ nhận tất cả, chỉ nói rằng: “Đối với người sống tôi càng có nhiều hứng thú hơn.”
    “Không lẽ anh là một nhà nghiên cứu phong tục dân gian? Một nhà xã hội học? Một nhà dân tộc học? Một nhà nhân chủng học? Nếu không, chắc là một phóng viên hay một nhà thám hiểm?”
    “Đều là nghiệp dư cả.”
    Hai người cùng cười phá lên.
    “Cũng là dân chơi lãng tử!”
    Tiếng cười khiến hai người hào hứng hẳn lên. Anh ta mồi một điếu thuốc lá, cởi mở cõi lòng ra, nói thao thao bất tuyệt về những truyền kỳ có liên quan đến Linh Sơn. Cuối cùng, theo yêu cầu của bạn, anh ta xé hộp thuốc lá không ra, hý hoáy vẽ bản đồ phác họa lộ trình đi Linh Sơn cho bạn.
    Trên miền Bắc bây giờ trời đã vào cuối thu. Nhưng ở đây sức nóng của mùa hạ vẫn còn chưa dịu hẳn. Trước lúc mặt trời khuất núi, ánh tịch dương chiếu vào người vẫn nóng ran khiến lưng bạn toát mồ hôi. Bạn rời bến xe, bước ra ngoài ngước đầu nhìn quanh. Bên kia đường chỉ có một khách sạn nhỏ, đó là một căn phố gỗ kiểu cũ có hai tầng, bước chân đi lại trên lầu làm ván lót sàn kêu cót két, và tởm hơn là đống chăn gối loang loáng nhọ dầu màu đen. Tệ nhất là nếu muốn tắm rửa thì phải đợi đến tối, bò xuống cái sân nhỏ ẩm ướt sau vườn, lột trần truồng ra, dùng thau rửa mặt múc nước giội lên mình. Đó là chỗ nghỉ chân của người nông thôn ra buôn bán hay làm nghề.
    Còn lâu trời mới tối, hoàn toàn có đủ thời gian để tìm kiếm một quán trọ sạch sẽ hơn. Bạn vác ba lô lên vai, lửng thửng bước xuống đường dạo quanh thị trấn này một vòng và nhân tiện cố tìm cho ra một dấu hiệu, một biển hàng, một tờ quảng cáo, hay một yết thị có ghi hai chữ Linh Sơn để chứng minh rằng bạn đã không đi nhầm đường, đã không bị người ta chơi khăm về chuyến viễn du này. Bạn quan sát khắp nơi nhưng chẳng tìm ra manh mối gì. Những hành khách cùng xuống xe chẳng ai có dáng dấp của một du khách như bạn. Đương nhiên, chỉ nói riêng về cách ăn mặc thôi bạn cũng chẳng giống những du khách thông thường tí nào. Chân bạn mang đôi giày du lịch loại nhẹ nhưng chắc nịch dùng để leo núi, lưng bạn đèo chiếc ba lô lữ hành có quai khoác vào vai. Những người qua lại trên con đường này chẳng có ai ăn mặc như thế cả. Tất nhiên thị trấn này cũng không phải là thắng địa du lịch mà những cặp vợ chồng mới cưới hay những người nghỉ hưu dưỡng lão thường tới lui. Tại những nơi ấy, tất cả mọi thứ đều đã được du lịch hóa, xe buýt chuyên phục vụ du khách đậu đầy đường, đâu đâu cũng có bán đủ loại bản đồ hướng dẫn du lịch. Từ các cửa hàng nhỏ trưng bày la liệt nào mũ du lịch có in chữ, nào áo thun du lịch, nào áo gi-lê du lịch, nào khăn tay du lịch ... cho đến khách sạn chuyên phục vụ người nước ngoài chỉ nhận ngoại tệ cũng như các cơ sở chiêu đãi và các viện điều dưỡng chỉ dành riêng cho khách nội bộ có giấy giới thiệu, còn các quán trọ tư nhân tranh nhau bắt khách thì khỏi phải nói, tất cả đều lấy tên của mảnh đất quý báu này làm chiêu bài kinh doanh. Bạn đâu có ý định đến tham gia cuộc vui náo nhiệt của những địa danh ấy, nơi người này ngó người nọ, chen kẻ trước, lấn kẻ sau, lại thêm cảnh vỏ dưa hấu, xác trái cây, chai nước ngọt, lon đồ hộp, giấy gói bánh mì, tàn thuốc lá bị vứt bỏ bừa bãi giữa lối mòn của bầy dê núi trên sườn đồi. Không sớm thì muộn, nơi này cũng khó tránh khỏi tình trạng xô bồ đó. Có thể nói rằng nhân lúc đền, đài, lầu, gác hoa mỹ còn chưa được xây dựng bạn đã nhanh chân tranh thủ đến đây trước khi quý vị danh nhân cất bút đề tự và đám phóng viên thao tác máy ảnh chụp hình đưa tin. Bạn cảm thấy may mắn, nhưng đồng thời trong lòng lại có chút hoài nghi. Trên con đường này chẳng có vết tích gì để thu hút du khách, phải chăng chỉ là lời đồn đại thất thiệt? Bạn đến đây theo đúng lộ trình được phác họa trên hộp thuốc lá mà bạn vẫn còn cất kỹ trong túi áo. Bạn chỉ ngẫu nhiên làm quen với anh chàng “dân chơi lãng tử” trên chuyến xe lửa hôm nọ, hơn nữa, có lẽ anh ta nghe sao nói vậy mà thôi. Bạn chẳng có cách nào để chứng minh là anh ta đã không ba hoa, khoác lác. Bạn chưa hề thấy có tập du ký đàng hoàng nào đề cập đến Linh Sơn, ngay cả những cuốn du lịch đại toàn mới nhất cũng chẳng có chương mục nào ghi chép chuyện này. Đương nhiên, nếu bạn chịu khó tra cứu những tập bản đồ chính thức trong văn khố của tỉnh thì việc tìm kiếm những địa danh như Linh Đài, Linh Khưu, Linh Nham, và ngay cả Linh Sơn nữa chắc chắn không phải là chuyện khó khăn. Bạn cũng nên biết rằng trong kho tàng sử sách và điển tịch bao la ấy, từ cuốn Sơn Hải Kinh viết về chuyện vu bốc của thời viễn cổ cho đến cuốn địa lý chí Thủy Kinh Chú xưa như trái đất, địa danh Linh Sơn này quả thực đâu phải là thứ chẳng có gốc gác, chính Phật Tổ đã điểm ngộ tôn giả Ma Ha Ca Diếp tại nơi này đó. Bạn chẳng phải là phường đần độn, bằng vào trí tuệ mẫn nhuệ của mình trước tiên bạn có thể tìm đến thị trấn Ô Y theo chỉ dẫn của bản đồ trên hộp thuốc lá, đó là ngưỡng cửa nhất định phải bước qua trước khi tiến vào Linh Sơn.
    Bạn quay trở lại bến xe và đi vào phòng đợi, chỗ nhộn nhịp nhất của thị trấn này bây giờ đã trống rỗng, vắng như chùa Bà Đanh. Cửa sổ của quầy bán vé và chỗ gởi đồ đã được bít kín từ phía sau bằng một tấm ván; bạn có gõ vào đó cũng chỉ hoài công mà thôi. Không có ai để hỏi thăm, bạn chỉ còn nước ngước đầu lên đọc tên những bến xe được ghi thành từng hàng ngăn nắp trên cửa sổ của quầy bán vé: Trường Thôn, Sa Phố, Nhà Máy Xi Măng, Lão Dao, Kim Mã, Đại Niên, Trường Thủy, Long Loan, Đào Hoa Ô … càng đọc các địa danh càng trở nên mỹ miều, nhưng đáng tiếc địa danh mà bạn muốn tìm lại chẳng thấy đâu. Chớ coi thường thị trấn này nhỏ bé, nó có rất nhiều tuyến xe và lượt xe. Có tuyến mỗi ngày ít nhất cũng có năm, sáu chuyến xe, nhưng tuyến đi Nhà Máy Xi Măng tuyệt đối chẳng phải là tuyến du lịch. Tuyến ít xe nhất mỗi ngày cũng có một chuyến, và chắn chắc đây là lộ trình đi đến nơi hẻo lánh nhất. Thật không ngờ, Ô Y lại xuất hiện tại điểm cuối của tuyến này. Hai chữ Ô Y cũng giống như bất cứ một địa danh thông thường nào khác, không nổi bật, chẳng có gì thần bí. Nhưng bạn như vừa tìm được đầu mối của một cuộn dây rối ren tưởng chừng vô phương lần gỡ, tuy chưa đến độ sướng rân muốn chết nhưng bạn cảm thấy như vừa được uống một viên thuốc an thần. Ngày mai, một giờ trước khi xe khởi hành, bạn phải mua cho được vé xe. Kinh nghiệm báo cho bạn hay với loại xe đò miền núi mỗi ngày chỉ có một chuyến này, chỉ chuyện lên xe lấy chỗ ngồi thôi cũng phải đánh lộn, nếu bạn không chuẩn bị liều mạng thì sáng mai phải ra sắp hàng thật sớm.
    Ngay bây giờ bạn còn nhiều thời gian, chỉ có điều cái ba lô du lịch cồng kềnh trên vai đã khiến bạn chán ngán chút xíu. Bạn thơ thẩn bước xuống  đường. Mấy chiếc xe tải chất đầy gỗ ào ào vút qua, hú còi inh ỏi. Bạn tiến sâu vào, điều đáng được chú ý là tất cả mọi xe cộ ngược xuôi trên công lộ nhỏ hẹp duy nhất xuyên qua thị trấn này, dù có kéo thùng sau đuôi hay không, đều bóp còi đến độ đinh tai nhức óc. Trên xe đò, các chú lơ thò tay ra ngoài cửa sổ, đấm thình thịch vào thành xe, khung cảnh lại càng nhiệt náo thêm. Chỉ có như vậy họ mới thối thúc được khách bộ hành nhượng lộ.
    Những ngôi nhà cũ nằm sát hai bên đường đều làm bằng gỗ, tầng dưới dùng để buôn bán, tầng trên phơi áo quần: tả lót của trẻ em, xu chiêng của phụ nữ, quần đùi vá đáy của đàn ông, ra trải giường in hoa tung bay phất phới trong âm thanh huyên náo của xe cộ và cát bụi mịt mù của đường phố như cờ xí tại trụ sở Liên Hiệp Quốc. Trên những cột điện bê tông bên vệ đường, ở ngay tầm mắt, người ta dán đầy đủ loại quảng cáo. Một tờ quảng cáo chữa bệnh hôi nách đặc biệt thu hút sự chú ý của bạn, không phải vì bạn có bệnh hôi nách mà vì ngôn ngữ hoa hòe của nó, nhất là cụm từ ở trong dấu ngoặc nằm sau hai chữ Hôi nách:
Hôi nách (còn gọi là xú vị thần tiên) là một căn bệnh đáng ghét, có mùi vị ghê tởm khiến người ta muốn mửa. Vì vậy nó làm hỏng việc kết giao bạn bè, lở dở chuyện hôn nhân đại sự của rất nhiều người. Nó còn hạn chế vô số thanh niên nam nữ trong quá trình tìm kiếm công ăn việc làm cũng như tòng quân, khiến họ đau khổ, phiền toái vô vàn. Nay chỗ chúng tôi dùng phương pháp trị liệu tổng hợp kiểu mới có thể lập tức tiêu trừ triệt để mùi hôi nách, hiệu quả cao đến 97,53%. Vì lạc thú cuộc sống, vì hạnh phúc tương lai của mình, xin mời quý vị hãy mau đến chữa trị …
    Sau đó bạn dừng chân trên một chiếc cầu đá. Nơi đây chẳng có mùi hôi nách, chỉ có gió mát hiu hiu thổi, đem lại cho bạn một cảm giác êm đềm, sảng khoái. Chiếc cầu đá bắc ngang dòng sông rộng, tuy mặt cầu rải nhựa, nhưng hình mấy con khỉ vằn vện khắc trên những trụ đá lờ mờ vẫn còn có thể trông thấy được, chứng tỏ rằng nó đã có một lịch sử dài lâu. Bạn đứng dựa vào lan can bằng đá đúc bê tông quan sát toàn cảnh của thị trấn bắt đầu trải dài từ chiếc cầu đá này. Hai bên bờ sông, những mái ngói đen ngòm, san sát gối lên nhau như một bộ vảy cá lan mãi ra tới tận chân trời. Giữa hai trái núi là một thung lũng mênh mông có lũy tre xanh uốn mình bên cánh đồng lúa vàng ươm. Nước sông trong xanh êm ả trôi quanh những cồn cát giữa lòng sông, đến chỗ rẽ dòng ở đám gai xanh dưới gầm cầu thì trở nên xanh thẫm và sâu thăm thẳm, qua khỏi cầu chảy gấp, ào ào khuấy lên một vùng nước xoáy, bọt trắng bắn tung tóe. Bờ đê xây bằng đá tảng cao hơn mười mét còn in hằn nhiều mực nước khác nhau, lằn mới nhất màu vàng úa là vết tích của trận lụt mùa hè vừa qua. Phải chăng đây là sông Vưu Thủy? Đầu nguồn của nó là Linh Sơn ư?
    Mặt trời sắp lặn rực rỡ màu vàng cam, tròn trịa như một chiếc vung, tuy sáng ngời nhưng không chói mắt. Bạn đưa mắt ra xa nhìn về phía hai bờ sơn cốc chụm vào nhau, nơi núi đồi trùng trùng điệp điệp, mây phủ như sương như khói, cảnh tượng hư ảo đen huyền ấy dường như đang hăm hở muốn gặm nhấm từng miếng vầng thái dương sáng loáng dường như đang xoay tròn ở đấy. Mặt trời càng lặn càng đỏ thắm, càng nhu nhã, dịu dàng trút ánh tịch dương vàng óng ả xuống khuỷu sông hòa quyện vào làn sóng nhấp nhô của dòng nước xanh thăm thẳm. Vòng bánh xe đỏ thắm lơ lửng giữa lòng thung lũng ấy càng lúc càng thanh tịnh, dịu dàng, trong nét đoan trang phảng phất có chút quyến rũ, và cả âm hưởng nữa. Bạn chợt nghe một loại âm thanh vang vọng, khó nắm bắt, nhưng chắc chắn là phát xuất từ đáy lòng bạn rồi từ từ lan rộng ra, nhảy nhót, hình như lại nhón gót, và cuối cùng ngã nhào vào màn đen của sơn ảnh đem ráng vân hà tỏa sáng khắp bầu trời.
    Gió đêm vi vu thổi bên tai bạn, trên đường vẫn còn xe cộ qua lại, như thường lệ vẫn cứ không ngừng bóp còi inh ỏi. Qua bên kia cầu, bạn phát hiện đầu cầu có một phiến đá mới dựng với hàng chữ khắc sơn son: “Cầu Vĩnh Ninh, kiến lập lần đầu vào năm Khai Nguyên thứ ba của nhà Tống, trùng tu vào năm 1962. Bia dựng vào năm 1983.” Có lẽ đây là tín hiệu khởi đầu của ngành du lịch địa phương.
    Đầu cầu có hai quán ăn bình dân. Bạn vào quán bên trái kêu một tô đậu hủ, loại đậu hủ nõn nà, thơm tho, đầy đủ hương vị mà người ta từng gánh đi rao bán khắp đường phố, ngõ hẻm, đã một thời vang bóng, nay phục hồi thành nghề cha truyền con nối. Bạn sang quán bên phải ăn hai cái bánh mè nướng thoa mỡ hành mới ra lò nóng hôi hổi, thơm phưng phức. Ở bên … ở bên nào bạn chẳng còn nhớ rõ nữa, bạn lại xơi thêm một tô chè Nguyên Tiêu, từng viên Nguyên Tiêu ủ rượu, chẳng lớn hơn hạt ngọc trai bao nhiêu, thơm ngọt tuyệt vời. Đương nhiên bạn không hủ lậu như Mã Nhị Tiên Sinh đi dạo Tây Hồ thuở xưa, nhưng khẩu vị của bạn cũng không đến nỗi tệ lắm. Bạn ngồi thưởng thức những món ăn do tổ tiên để lại này, lắng nghe thực khách và chủ quán chuyện trò, họ phần lớn là dân bản xứ quen biết nhau đã lâu. Bạn muốn dùng giọng nói hương thôn đầm ấm ấy để kết thân với họ, bạn muốn hòa nhập với họ. Sống ở chốn thị thành đã lâu nên bạn hoài bão một mối tình quê, bạn mong mỏi có một cố hương để gởi gắm thân mình, để trở về với thời thơ ấu và tìm tòi, góp nhặt lại những mảnh ký ức đã thất lạc.
    Cuối cùng, trên con đường cũ vẫn còn lót đá xanh ở bên nầy cầu, bạn đã tìm được một quán trọ, sàn ván được lau chùi qua nên trông cũng khá sạch sẽ. Bạn quyết định mướn một phòng đơn nho nhỏ, ở giữa có kê một tấm phản dài, bên trên có trải một mảnh chiếu tre. Bạn lấy tấm mền bông màu xám, chẳng biết là do giặt giũ không sạch sẽ hay đó là bản sắc cố hữu của nó, lót vào dưới mảnh chiếu tre, liệng cái gối nhờn nhợt nhọ dầu qua một bên. May là bây giờ trời nóng nên bạn chẳng cần mền gối. Điều cần làm lúc này là bỏ chiếc ba lô nặng trĩu trên vai xuống, tắm gội sạch sẽ lớp bụi bặm và mồ hôi trên mình, rồi để lưng trần, lao lên giường nằm ngửa, dang hai chân ra nghỉ ngơi. Phòng bên cạnh có tiếng sát phạt ba thua bốn được, người ta đang đánh bài, tiếng bốc bài, tiếng tố bài nghe rõ mồn một. Chỉ có một tấm ván ngăn cách phòng họ và phòng bạn, nhìn qua mấy lỗ thủng trên tấm giấy đã ngả màu dùng để che kẻ hở trên vách tường, thấp thoáng bạn có thể thấy bóng dáng mấy gã đàn ông lưng trần. Bạn không mệt mỏi đến độ nằm xuống là ngủ khò ra ngay nên lấy tay gõ mấy cái vào tấm ván, bên ấy người ta lại la ó ầm ĩ lên. Họ la ó ầm ĩ không phải vì bạn mà vì trong bọn có kẻ ăn người thua và người thua thì cứ ưa quỵt nợ. Họ công khai đánh bài trong quán trọ, mặc dù trên vách tường của mỗi phòng đều có dán thông cáo của công an huyện nghiêm cấm bài bạc và mãi dâm. Bạn muốn thử xem pháp luật ở đây có hiệu lực gì không nên mặc áo quần vào đi ra hành lang gõ vào cánh cửa khép hờ. Nhưng có gõ hay không cũng thế thôi, trong phòng họ vẫn cứ sát phạt ầm ĩ, chẳng ai thèm để ý đến bạn. Bạn mạnh dạn đẩy cửa bước vào, bốn gã đàn ông ngồi vòng tròn trên tấm phản đặt ở giữa phòng chuyển mình nhìn bạn, nhưng kẻ sửng sốt không phải là họ mà chính là bạn. Bốn người có bốn bộ quái tướng, mặt dán đầy giấy vụn, miếng thì dán ngang mày, miếng thì dán trên môi, trên má và trên trán nữa, trông vừa khả ố vừa buồn cười. Nhưng họ chằm chặp nhìn bạn, chẳng ai cười, chính bạn vào đây quấy nhiễu họ mà, hiển nhiên là họ bực mình.
    “Ồ, các anh đang chơi bài,” bạn chỉ còn cách tỏ ý xin lỗi.
    Họ quay lại tiếp tục tố bài. Đó là một loại bài giấy dài dài có in những điểm đen đỏ giống như mạt chược và có thêm hai quân thiên môn và địa lao. Người thắng phạt người thua bằng cách xé một mảnh giấy báo rồi dán vào chỗ do người thua chỉ định trên mặt mình. Đây thuần túy là một trò vui tinh nghịch, một loại phát tiết, hay là một ký hiệu để cuối cùng tính sổ quyết định ăn thua, hoàn toàn do con bạc ước định với nhau, người ngoài không sao biết được.
    Bạn lui ra, trở về phòng, lại lên giường nằm, ngước mắt nhìn những đốm đen chi chít quanh bóng đèn điện treo giữa trần nhà, thì ra đó là đàn muỗi nhiều đếm chẳng xuể đang chờ đèn tắt nhào xuống hút máu. Bạn vội vàng buông mùng xuống, thu mình vào khoảng không gian hình nón nhỏ hẹp xòe xuống từ đỉnh mùng làm bằng một nan tre tròn trịa. Đã lâu lắm rồi bạn không có dịp nằm trong một cái mùng như thế này. Những tháng ngày nằm nhìn đỉnh mùng để suy nghĩ vẩn vơ hay đắm mình trong giấc mộng mị đã đi qua từ lâu. Hôm nay bạn chẳng biết ngày mai sẽ xung động làm gì, những thứ cần biết bạn đã học rành cả rồi, bạn cần phải bôn ba tìm kiếm gì nữa? Phải chăng khi đến tuổi trung niên, người ta cần có một cuộc sống yên ổn, một công ăn việc làm chẳng bận rộn lắm, một chức vị trung bình, làm chồng, làm cha, an vui trong một tổ ấm nho nhỏ, cứ mỗi tháng đóng thêm một ít vào trương mục tiết kiệm, ngoài phần dành dụm để dưỡng già ra những gì còn lại làm chút di sản cho đời sau?   


Xem tiếp Chương 2

Dịch giả: Nam Hải Trường Sơn
Tác giả: 高行健 - Cao Hành Kiện
Copyright © 2010 Nam Hải Trường Sơn

6 comments:

Hoàng nói...

Được một người bạn giới thiệu đến đây đọc thơ Nam Hải Trường Sơn ai dè lại được đọc thêm văn của Cao Hành Kiện. Đọc câu hỏi rất "teasing" của dịch giả: Nhưng Linh Sơn thực sự ở đâu? tôi cũng tò mò muốn biết ngay. Bác Sơn xin cho anh em đọc tiếp c.2 đi chứ. Cám ơn nhiều.

Tuấn nói...

Hinh nhu cuon nay da duoc ai khac dich roi. Cam on Nam Hai Truong Son. Toi cung dang cho chuong 2. :-(.

Long Hà Nội nói...

Tớ có bản dịch của Ôn Văn Tùng tựa đề là Núi Thiêng do nxb Văn Nghệ TP.HCM xuất bản. Tớ mua cuốn này mất 66.000đ, giờ thấy uổng quá. Tớ vừa so sánh chương 1. Nam Hải Trường Sơn dịch hay hơn nhiều lại miễn phí.

Tuấn nói...

Xin hỏi dich giả chừng nào cho tụi em coi tiếp c. 2 a? Cám ơn nhiều.

Nặc danh nói...

Tôi cũng vừa đọc xong c.1 thấy tác phẩm này cũng có giá trị văn chương lắm. Xin dịch giả cho đọc tiếp c.2. Cám ơn.

Nặc danh nói...

Tôi có một cuốn của Trần Đĩnh dịch,nhưng sao thấy sai nhiều chỗ quá. Những chỗ sai rất ngây ngô, thí dụ như cuốn Thủy Kinh Chú ông Trần Đĩnh này lại dịch là Chú giải vào Thủy Kinh và trạm xe Đại Niên thì dịch là Cung chúc tân niên. Đúng là dịch "giả"! Xin NHTS đăng tiếp chương 2,3,4.... Cám ơn nhiều.

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Ai Là Kẻ Chủ Mưu Bán Nước Tại Thành Đô
Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè… Câu nói đó thể hiện văn hóa đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác...


Thuở tàn xuân ngày hai buổi đến phường
Yêu quê hương qua tập tem phiếu nhỏ
“Ai bảo bao cấp là khổ?”
Tôi mơ màng hôn tô sắn độn khoai
Những ngày lén đọc
Sách báo "ngụy" vàng phai
Chúng bắt được
Tra tấn tơi bời, vỡ óc!
Có cô bé chuồng bên
Nhìn tôi thầm thổn thức...

"Cải tạo" bùng lên
Rồi "học tập" trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Chúng chụp mũ, lôi đi
Cô bé chuồng bên (chẳng ngờ nghi)
Cũng bị ép bức
Hôm gặp tôi vẫn thầm thổn thức
Mắt sưng bầm (thương... thương... quá đi thôi!)
Giữa cuộc chuyển giao không nói được một lời
Xe tải đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Nắng rợp trời nhưng lòng tôi rét mãi...

Cuối cùng tôi trở về đây
Với phố phường xưa, khủng bố, đọa đày
Lại gặp em
Gầy gò chống cây nạng gỗ
Vẫn thầm thổn thức khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện tự do... (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi giá lạnh...

Hôm nay đến nhận tử thi em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc giết em rồi la: "Tự sát."
Chỉ vì em là ký giả, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết cả con người...

Xưa yêu quê hương vì có khoai, có sắn
Có những ngày lén đọc bị còng, tra
Nay yêu quê hương vì sau từng chấn song sắt
Có oan hồn tức tưởi của em tôi!

Nam Hải Trường Sơn
Cuối Tháng 4 Đen, 2014
Nhại-họa thơ Giang Nam, để truy điệu ngày quê hương tàn tạ lần thứ 39

 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn