Blog Nam Hải Trường Sơn Hân Hạnh Đón Chào Bạn



Đối với bạn, nỗi lo lắng của vợ chẳng khác gì bát nước lã—nhạt nhẽo vô vị, chỉ đến khi nhuốm bệnh bạn mới cảm thấy hương nó nồng, vị nó ngọt. Còn niềm ân cần của tình nhân thì giống hệt ly đá chanh—giữa mùa hè một ngày một ly e rằng chẳng đủ để giải khát. Trong khi đó, mối quan tâm của hồng nhan tri kỷ thì thoang thoảng như tách cà phê nóng—làm việc mệt nhoài đến nửa đêm, càng nhâm nhi càng cảm thấy tỉnh táo.
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Eleanor Roosevelt once said, "The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams." It is time for those still intoxicated with power and corruption in Vietnam to sober up and purify themselves to join hands with the flag-wavers ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



Ngày 15 tháng 05 năm 2011

Linh Sơn Chương 10.3

Sương mù xám xịt ở phía sau lại ập đến bất chấp khe suối, hang hốc và cây cối gục ngã ngổn ngang giữa rừng sâu và tôi thật tình chẳng làm sao vượt lên trước mặt nó được, nhưng ngược lại nó cứ ung dung đuổi theo tôi. Rồi bao trùm lấy tôi. Cảnh tượng trước mắt tôi đột ngột biến mất, chỉ còn lại một bức màn mờ ảo. Đầu não tôi chỉ lưu lại những ấn tượng tàn dư vừa rồi của thị giác. Trong giây phút khốn quẩn ấy, một tia nắng từ trên đầu rọi xuống chiếu sáng đám rong rêu trên mặt rừng và tôi phát hiện dưới chân mình là cả một thế giới kỳ dị của những loài khuẩn tảo, cũng có núi đồi hùng vỹ, cũng có rừng rú bao la và bụi bờ sầm uất, tinh oanh rực rỡ, biêng biếc một màu xanh, đáng yêu vô vàn. Tôi vừa ngồi xuống, nhưng nó lại ùn đến, đám sương mù ma quái hiện diện khắp mọi nơi ấy, giống hệt ảo thuật, trong nháy mắt chỉ còn lại một tấm rèm xám xịt mịt mùng.
      Tôi đứng dậy. Bàng hoàng chờ đợi. Tôi hét lên một tiếng nhưng chẳng có ai đáp lời. Tôi kêu thêm một tiếng nữa nhưng chỉ nghe thấy âm thanh run rẩy và trầm buồn của chính mình chìm nghĩm, biến mất không một tiếng vang, lập tức tôi cảm nhận được sự hiện hữu của cơn khủng bố. Nó từ lòng bàn chân vùn vụt dâng lên khiến huyết mạch tôi đông lại tựa giá băng. Tôi tiếp tục gào thét nhưng chẳng có ai đáp lời. Chung quanh chỉ có bóng dáng của những cội lãnh sam đen sì, cây này giống hệt cây kia, đến hang hố và triền đồi cũng vậy, tất cả đều giống hệt nhau. Tôi kêu gào, chạy loạn xạ, lúc sang trái, lúc sang phải, thần trí rối bời. Tôi phải trấn tĩnh lại, trước hết là quay về chỗ cũ, à không, trước hết là phải nhận định rõ ràng phương hướng, nhưng chung quanh đâu đâu cũng chỉ toàn là bóng cây đen kịt của rừng sâu khiến tôi chẳng thể nào phân biệt được phương hướng, tất cả mọi thứ tôi đã trông thấy qua nhưng hình như lại chưa hề trông thấy bao giờ, mạch máu trên trán tôi đập bình bịch. Tôi hiểu rõ tự nhiên đang đùa bỡn tôi, đùa bỡn một con người nhỏ bé không có tín ngưỡng nhưng vốn kiêu ngạo và chẳng biết sợ hãi.
      "A ... á ... ai ..." tôi thét lên. Tôi không hề hỏi danh tính của người dẫn tôi lên núi nên chỉ biết kêu gào điên cuồng như một con dã thú và tiếng thét ấy khiến chính tôi cũng phải rợn tóc gáy. Tôi cứ tưởng rằng mọi âm thanh trong rừng rú đều có hồi âm, nhưng dẫu hồi âm có lạnh lẽo và cô tịch đến độ nào đi chăng nữa cũng không khủng khiếp bằng nỗi im lìm chẳng có chút phản ứng, âm thanh ở đây bây giờ bị sương mù dày đặc và bầu không khí có độ ẩm bão hòa hút mất tiêu. Tôi chợt tỉnh ngộ, thì ra đến cả âm thanh của chính mình chưa chắc có thể truyền ra bên ngoài được và thế là tôi hoàn toàn bị giam hãm trong tuyệt cảnh.
      Một bóng cây có hình dáng độc đáo in hình trên nền trời xám tro, thân nghiêng nghiêng phân thành hai nhánh to lớn như nhau, vút lên cao, trơn tru không cành lá, đã khô chết từ lâu, trông giống như một ngọn lao đâm cá khổng lồ chĩa thẳng lên trời, nó quái dị như thế đấy. Tôi lần về phía trước, thì ra đây là bìa rừng và bên dưới chắc hẳn là thung lũng âm u dấu mình trong làn sương mù mênh mông, là thông đạo đi vào cõi tử vong. Tôi không dám rời bỏ cội cây này vì đó là dấu hiệu duy nhất mà tôi có thể nhận diện. Tôi lục lọi ký ức cố gắng tìm lại cho được những cảnh tượng đã trông thấy trên quá trình vừa qua, trước hết là phải tìm kiếm những hình ảnh cụ thể có thể xác nhận như cội cây này, chứ không phải là chuỗi ấn tượng mơ hồ đang lưu động trong đầu. Hình như tôi nhớ ra một số hình ảnh và cố gắng sắp xếp chúng lại theo thứ tự để làm mốc tìm đường quay trở lại. Nhưng khổ nỗi ký ức tôi đã mất hết khả năng, như một cỗ bài xì, càng xào càng mất manh mối. Tôi mệt đừ, chỉ biết ngồi phệt xuống đám rong rêu ẩm ướt trên mặt đất.
      Tôi và người hướng đạo của mình đã mất liên hệ như thế đấy, lạc lối ở độ cao ba ngàn mét trên mực nước biển trong khu rừng nguyên thủy âm u tại tọa độ M12 của bản đồ trắc hội hàng không. Nhưng trên mình tôi hiện giờ chẳng có bản đồ trắc hội hàng không, chẳng có la bàn, mò vào túi quần chỉ thấy có mấy viên kẹo mà nhà thực vật học già nua ấy đã tặng cho tôi mấy hôm trước. Lúc đó ổng đang truyền kinh nghiệm cho tôi, ông bảo vào núi nhớ mang theo một gói kẹo để ứng phó lúc nguy cấp nếu vạn nhất không may bị lạc lối trong rừng sâu. Mấy ngón tay tôi mò mẫm đếm số kẹo trong túi quần — tổng cọng có bảy viên. Tôi chỉ còn cách ngồi chờ người hướng đạo quay lại kiếm tôi.
      Những mẫu chuyện họ kể cho tôi nghe trong mấy ngày qua về việc người ta chết khốn vì lạc lối trong rừng sâu giờ đây lại trở thành từng cơn khủng bố bao vây tôi. Tôi như con cá bé nhỏ sa vào mạng lưới khủng bố ấy và đang bị ngọn lao khổng lồ kia đâm vào mình, giẫy giụa trên dầu ngọn lao, chẳng có cách gì cải biến được vận mệnh của mình, trừ phi có kỳ tích xuất hiện. Nhưng suốt đời, không phải là tôi lúc nào cũng cứ mong chờ kỳ tích này hoặc kỳ tích nọ xuất hiện hay sao?

Trở lại chương 10.2        Xem tiếp chương 11.1

Dịch giả: Nam Hải Trường Sơn
Tác giả: 高行健 - Cao Hành Kiện
Copyright © 2011 Nam Hải Trường Sơn

1 comments:

Vô Vô nói...

Haha, theo tác giả đi ngao du đến nay mới bắt đầu nếm được cái vị của ‘linh sơn’. Cám ơn dịch giả Nam Hải Trường Sơn. Xin bác cho đọc tiếp.

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Ai Là Kẻ Chủ Mưu Bán Nước Tại Thành Đô
Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè… Câu nói đó thể hiện văn hóa đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác...


Thuở tàn xuân ngày hai buổi đến phường
Yêu quê hương qua tập tem phiếu nhỏ
“Ai bảo bao cấp là khổ?”
Tôi mơ màng hôn tô sắn độn khoai
Những ngày lén đọc
Sách báo "ngụy" vàng phai
Chúng bắt được
Tra tấn tơi bời, vỡ óc!
Có cô bé chuồng bên
Nhìn tôi thầm thổn thức...

"Cải tạo" bùng lên
Rồi "học tập" trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Chúng chụp mũ, lôi đi
Cô bé chuồng bên (chẳng ngờ nghi)
Cũng bị ép bức
Hôm gặp tôi vẫn thầm thổn thức
Mắt sưng bầm (thương... thương... quá đi thôi!)
Giữa cuộc chuyển giao không nói được một lời
Xe tải đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Nắng rợp trời nhưng lòng tôi rét mãi...

Cuối cùng tôi trở về đây
Với phố phường xưa, khủng bố, đọa đày
Lại gặp em
Gầy gò chống cây nạng gỗ
Vẫn thầm thổn thức khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện tự do... (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi giá lạnh...

Hôm nay đến nhận tử thi em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc giết em rồi la: "Tự sát."
Chỉ vì em là ký giả, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết cả con người...

Xưa yêu quê hương vì có khoai, có sắn
Có những ngày lén đọc bị còng, tra
Nay yêu quê hương vì sau từng chấn song sắt
Có oan hồn tức tưởi của em tôi!

Nam Hải Trường Sơn
Cuối Tháng 4 Đen, 2014
Nhại-họa thơ Giang Nam, để truy điệu ngày quê hương tàn tạ lần thứ 39

 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn