Blog Nam Hải Trường Sơn Hân Hạnh Đón Chào Bạn



Đối với bạn, nỗi lo lắng của vợ chẳng khác gì bát nước lã—nhạt nhẽo vô vị, chỉ đến khi nhuốm bệnh bạn mới cảm thấy hương nó nồng, vị nó ngọt. Còn niềm ân cần của tình nhân thì giống hệt ly đá chanh—giữa mùa hè một ngày một ly e rằng chẳng đủ để giải khát. Trong khi đó, mối quan tâm của hồng nhan tri kỷ thì thoang thoảng như tách cà phê nóng—làm việc mệt nhoài đến nửa đêm, càng nhâm nhi càng cảm thấy tỉnh táo.
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Eleanor Roosevelt once said, "The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams." It is time for those still intoxicated with power and corruption in Vietnam to sober up and purify themselves to join hands with the flag-wavers ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



Ngày 06 tháng 10 năm 2012

Nơi Thập Kỷ 1970 Là Lịch Sử Cổ Đại

Thế hệ trẻ tại Việt Nam sắp hàng để thưởng thức cà-phê Mỹ, chứ không phải để tham quan đồ trưng bày về "tội ác" của Hoa Kỳ

Gần đây tôi có dịp đến viếng thăm Việt Nam, chủ yếu là để tìm hiểu về lịch sử của đất nước này — đặc biệt là để tìm hiểu về hai cuộc chiến đã xảy ra tại nơi đây trong thế kỷ 20, thứ nhất là cuộc kháng chiến do Việt Minh cầm đầu để đánh đuổi người Pháp và đồng minh bản địa của họ, và thứ hai là cuộc chiến giữa hai phe cộng sản (Bắc Việt và Việt Cộng) và tự do (Hoa Kỳ và Nam Việt). Trong chuyến chu du khắp xứ sở này, từ Hà Nội ở miền Bắc, đến Huế ở miền Trung, và thành phố Hồ Chí Minh (trước kia là Sài Gòn) ở miền Nam, tôi còn tìm hiểu được một đôi điều về những thử thách cũng như thành tích của Việt Nam trong hiện tại.

Có nhiều dấu ấn gợi nhớ kỷ nguyên Pháp Mỹ, chẳng hạn như khách sạn Metropole duyên dáng được xây dựng từ thời thực dân tại Hà Nội và địa đạo Củ Chi gần Sài Gòn mà trước kia từng là căn cứ địa của Việt Cộng nhưng bây giờ đã trở thành một địa điểm thu hút du khách. Mặc dù nhiều cải cách kinh tế đã được thực thi từ giữa thập kỷ 1980, nhưng Việt Nam chủ yếu vẫn là một chính thể độc tài cộng sản và chế độ này đang cố gắng chống đỡ tính chính thống bằng cách đề cao vai trò của mình trong việc đánh bại những mưu đồ của Pháp và Mỹ.

Mặc dù Nhà Trưng Bày Tội Ác Mỹ-Ngụy đã được đổi tên thành Bảo Tàng Chứng Tích Chiến Tranh, một danh xưng nghe có vẻ trung dung hơn nhằm biểu thị niềm kính trọng đối với mối quan hệ ngày càng thân mật giữa Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn, nhưng nó vẫn là một pháo đài tuyên truyền chống Mỹ. Hầu như toàn bộ vật trưng bày ở đây tập trung vào những gì được cho là tội ác do quân đội Mỹ gây ra — một số phù hợp với sự thực (ví dụ như vụ thảm sát Mỹ Lai) nhưng nhiều thứ chỉ là chuyện bịa đặt trắng trợn hoặc phóng đại quá mức. Các vách tường được trang trí lốm đốm bằng những lời trích dẫn của một số nhân vật tả phái lên án hành vi của người Mỹ, chẳng hạn như triết gia Bertrand Russell của Anh Quốc.

Nguyên một chái nhà được dành riêng cho những vật trưng bày tác hại của chất độc Da Cam, hóa chất làm rụng lá cây do quân đội Mỹ phun rải trong thập kỷ 1960 và hiện tại đang bị chính phủ Việt Nam cáo buộc là nguyên nhân gây ra hầu như mọi khuyết tật bẩm sinh tại Việt Nam. (Chính phủ Obama đã đồng ý giúp đỡ Việt Nam trong việc tẩy rửa đất đai bị ô nhiễm quanh căn cứ không quân cũ của Mỹ tại Đà Nẵng, nhưng không thừa nhận trách nhiệm về những bệnh tật được cho là có liên quan với chất độc Da Cam.) Khỏi cần nói, ngay chỉ một vật trưng bày ám chỉ những hành vi tàn ác của cộng sản thôi cũng chẳng thấy tăm dạng, ví dụ như vụ thảm sát hàng ngàn người thường dân miền Nam khi quân đội cộng sản chiếm đóng thành phố Huế một thời gian ngắn trong cuộc Tổng Tấn Công Tết Mậu Thân.

Tại Dinh Độc Lập — tư doanh có phong cách kiến trúc mang tính hiện đại của các vị tổng thống Việt Nam Cộng Hòa — có nhiều vật trưng bày tuyên dương các chiến sĩ Bắc Việt đã húc đổ cổng dinh bằng xe tăng do Liên Xô chế tạo. Nhưng mảy may chẳng có cái gì đề cập đến việc hàng triệu người dân miền Nam sau năm 1975 hoặc bị đưa vào các "trại cải tạo" hoặc phải bỏ nước ra đi bằng tàu bè ọp ẹp để trở thành những kẻ được mệnh danh là "thuyền nhân."

Trong khi Bảo Tàng Chứng Tích Chiến Tranh nêu bật luận điểm cho rằng người Việt Nam là nạn nhân, những vật trưng bày tại địa đạo Củ Chi — nơi mà trước kia du kích Việt Cộng làm hang ẩn náu sau những đợt xuất kích tấn công quân đội miền Nam và Mỹ — thì lại đề cao niềm tự hào người Việt Nam là những chiến sĩ oai hùng. Có cả máy TV chiếu đi chiếu lại một bộ phim tuyên truyền của cộng sản trong thập kỷ 1960 để tuyên dương Việt Cộng, nhưng, dĩ nhiên, chẳng hề nhắc đến mối quan hệ mật thiết của họ với Bắc Việt.

Trong khi đó tại Hỏa Lò, một ngục thất ghê tởm mà các tù nhân chiến tranh Mỹ gọi là Hanoi Hilton, họ lại dàn dựng một tấn tuồng tương phản lố bịch: Những vật trưng bày tại trại giam này miêu tả một cách rất chính xác những cực hình mà các cai ngục người Pháp đã sử dụng để hành hạ tù nhân chính trị Việt Nam, nhưng cung cách mà các cai ngục Việt Nam dùng để đối xử với tù nhân quân sự của Mỹ thì được tô vẽ bằng một lớp vỏ bọc đường ngụy tạo.

Một tấm biển (bằng tiếng Anh nhưng không hoàn toàn đúng văn phạm) bày tỏ với khách viếng thăm rằng: "Trong thời kỳ chiến tranh, mặc dù nền kinh tế quốc gia gặp nhiều khó khăn nhưng chính phủ Việt Nam đã mang đến cho các phi công Mỹ nhiều điều kiện sinh hoạt tốt nhất để họ có một cuộc sống ổn định trong thời kỳ tạm giam." Tuyệt vời, đó là một cách thức mô tả những cực hình khủng khiếp mà Joh McCain, James Stockdale và các tù nhân chiến tranh khác đã phải chịu đựng.
Hoàn cảnh này nuôi dưỡng thói chạy đường tắt và tạo nên nỗi bối rối cho những người hiểu rõ rằng lời lẽ tuyên truyền mà ĐCSVN đã đem ra để giáo huấn họ là ngụy tạo và giới lãnh đạo quốc gia trước hết chỉ biết lo lắng cho chính bản thân và gia đình họ mà thôi. Nhưng người Việt không có một viễn tưởng phi cộng sản nào khác để gởi gắm niềm tin.
Tuy nhiên, điều càng khiến tôi ngạc nhiên hơn là chẳng có người Việt nào đến viếng thăm Bảo Tàng Chứng Tích Chiến Tranh, địa đạo Củ Chi, hay Hỏa Lò cả — tại những nơi này ai cũng là người ngoại quốc như tôi. Nhưng câu chuyện lại hoàn toàn khác hẳn tại Lăng Hồ Chí Minh tọa lạc bệ vệ giữa thủ đô Hà Nội, vì ở đây phần lớn khách viếng thăm là người Việt; họ đến để chiêm ngưỡng xác ướp (hoặc có thể chỉ là mình nộm bằng sáp) của ông Hồ. Ngôi lăng nằm bên cạnh căn nhà sàn đơn sơ mà ông Hồ đã từng sinh sống và làm việc với tư cách chủ tịch của Bắc Việt. Phải thừa nhận rằng trong số khách người Việt, học sinh tiểu học (bị nhà trường bắt buộc đi tham quan) chiếm đa số, nhưng điều không thể nghi ngờ là sự tồn tại của một suối nguồn yêu mến "Bác Hồ" — một người bình dị và khiêm tốn hiếm hoi, xét theo tiêu chuẩn của các nhà độc tài trên thế giới. (Có lẽ ông Hồ chẳng mấy ưa chuộng ngôi lăng kiểu Stalin được xây dựng và bảo trì với sự giúp đỡ của người Nga này — ông ta đã yêu cầu một nghi thức hỏa táng đơn sơ.)

Tương phản, dường như dân chúng chẳng mấy quan tâm đến hai cuộc chiến tranh Việt Nam. Điều này cũng chẳng có gì khó hiểu vì khoảng 50% dân số Việt Nam ở dưới mức 28 tuổi, nghĩa là đối với đại bộ phận quần chúng những cuộc xung đột này đã trở thành lịch sử cổ đại. Cùng trong ngày tôi viếng thăm địa đạo Củ Chi và Bảo Bàng Chứng Tích Chiến Tranh, tôi đã dừng chân để thưởng thức một ly cà-phê đá tại Sài Gòn, danh xưng mà nhiều người Việt vẫn ưa dùng để gọi tên thành phố lớn nhất Việt Nam này. Ly cà-phê (rất ngon) của tôi là sản phẩm của quán NYDC, tên viết tắt của "New York Dessert Café." Quán cà-phê này được trang hoàng bằng ảnh chụp Tượng Nữ Thần Tự Do và các thần tượng khác của Mỹ. Một giàn TV chiếu phim Ice Age với phụ đề tiếng Việt, trong khi nhiều tốp thanh niên ăn mặc thời thượng chụm lại bên nhau để thưởng thức bánh kem phó-mát và bấm iPad. Sát bên cạnh là quán The Coffee Bean, một cửa hiệu dây chuyền đến từ Mỹ, cũng đông nghẹt khách hàng.

Có một cái gì đó mang tính biểu tượng về việc giới trẻ tại đô thị Việt Nam đang nốc cạn văn hóa Mỹ, trong khi chính phủ của họ vẫn cứ trung thành với đường lối của đảng trong việc tuyên truyền về tội ác do "chủ nghĩa đế quốc" và "tính hiếu chiến" của Mỹ gây ra. Nhưng ngay cả đường lối đó cũng đang dịu xuống vì Hà Nội nhận thấy rằng họ cần sự giúp đỡ của Mỹ để chống lại Trung Quốc — kẻ thù lịch sử đã từng chiếm cứ Việt Nam trong một thời gian dài. Cái không hề thay đổi là quyền thống trị độc đảng; nó vẫn lố bịch như độ nào mặc dù chính sách tự do hóa kinh tế đã được tiến hành đã mấy thập kỷ rồi. Như tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền ghi nhận:
Chính phủ Việt Nam đàn áp một cách có hệ thống các quyền tự do ngôn luận, lập hội và nhóm họp ôn hòa. Những người lên tiếng chất vấn chính sách của nhà nước, vạch trần quan chức tham nhũng hoặc kêu gọi thay đổi chế độ độc đảng bằng các giải pháp dân chủ — chẳng hạn như các nhà văn, blogger và các nhà vận động nhân quyền độc lập — thường xuyên bị công an sách nhiễu, theo dõi gắt gao, bị giam giữ biệt lập trong thời gian dài mà không được phép tiếp cận tư vấn pháp luật, và bị kết án tù giam ngày càng dài hạn vì tội vi phạm những luật lệ an ninh quốc gia mơ hồ.
Gần đây, khi Việt Nam phải đương đầu với sự giảm tốc của tỉ lệ tăng trưởng, sức ép tín dụng, và bong bóng bất động sản, chính phủ đã trút cơn phẫn nộ vào đầu các đại gia nắm quyền điều khiển những doanh nghiệp bị nợ nần đè nặng và đang trên đà phá sản. Họ bị bắt và truy tố với đủ thứ tội phạm, thực hay giả, đã từng được dung túng trong những năm kinh tế phát triển mạnh. Thật khó hiểu rõ nội tình của những vụ bắt bớ này, vì giống hệt như Trung Quốc, ở Việt Nam tham nhũng thì nhiều nhưng tuyệt đối chẳng có cái gì minh bạch. Giới lãnh đạo chóp bu của ĐCSVN trực tiếp nhúng tay vào nhiều vụ ép-phe doanh nghiệp, bởi vậy những đợt bắt bớ này có thể là hệ quả của sự thay đổi quyền lực trong Bộ Chính Trị khiến cho các đồng minh trong giới doanh nghiệp của một số lãnh tụ phải chịu đòn vì sự sa sút quyền lực chính trị của họ. Hoặc giả, những đợt bắt bớ này chỉ đơn giản là một nỗ lực xoa dịu cơn phẫn nộ của công chúng trước sự suy thoái kinh tế.

Những người ngoại quốc sinh sống tại thành phố Hồ Chí Minh mà tôi đã có dịp đàm đạo cho hay họ cảm thấy sửng sốt trước tình trạng tham nhũng lộng hành khắp toàn cõi Việt Nam; cũng giống như tại Trung Quốc, tệ nạn này đang kiềm chế sự phát triển dài lâu của Việt Nam. Ở đây pháp quyền không tồn tại. Thay vào đó là quyền thống trị của những kẻ có quan hệ tốt đẹp. Điều hành một doanh nghiệp có quy mô lớn hay nhỏ mà không gầy dựng quan hệ với chính quyền là việc bất khả thi; ngược lại cơ sở làm ăn của bạn có thể bị đóng cửa hoặc sung công một cách bí ẩn.

Hoàn cảnh này nuôi dưỡng thói chạy đường tắt và tạo nên nỗi bối rối cho những người hiểu rõ rằng lời lẽ tuyên truyền mà ĐCSVN đã đem ra để giáo huấn họ là ngụy tạo và giới lãnh đạo quốc gia trước hết chỉ biết lo lắng cho chính bản thân và gia đình họ mà thôi. Nhưng người Việt không có một viễn tưởng phi cộng sản nào khác để gởi gắm niềm tin. Thay vào đó, cũng giống như cư dân của những quốc gia hậu Mác-xít khác như Nga và Trung Quốc, họ cho rằng những gì họ nghe thấy chỉ là gian dối và mọi thứ đều được phép trong việc làm giàu cho bản thân.

Trung Quốc cũng đang đối đầu với vấn đề chính thống tương tự và gới lãnh đạo của nước này đang cố giải quyết bằng cách tăng cường việc khích động chủ nghĩa dân tộc trên các quần đảo ở Biển Đông và Biển Hoa Đông mà các nước láng giềng của họ — bao gồm Việt Nam — cũng tuyên bố có chủ quyền. Bắc Kinh và Hà Nội, cùng với Đài Bắc, cụ thể đang tranh giành chủ quyền tại quần đảo Hoàng Sa vốn nằm trong quyền kiểm soát của Việt Nam từ năm 1932 cho đến khi lực lượng đồn trú của Việt Nam Cộng Hòa bị quân đội Trung Quốc đánh đuổi vào năm 1974. Các quốc gia nhỏ hơn có lẽ sẽ chùn bước trước sự hà hiếp của Trung Quốc. Nhưng Việt Nam sẽ không để chuyện đó xảy ra — họ đã từng đánh bại sự xâm lược của Trung Quốc vào năm 1979. Một cuộc chiến Trung-Việt khác trong tương lai là việc có thể mường tượng được bởi vì giới lãnh đạo của tập đoàn chính trị đầu sỏ tại cả hai quốc gia này đều đang kiếm cách tăng cường uy tín mang tính dân tộc chủ nghĩa của họ.

Hiển nhiên là hiện tại Mỹ đang có cơ hội để xích lại gần hơn với Việt Nam và tăng cường việc kiềm chế sự bành trướng quyền lực của Trung Quốc bằng một hệ thống liên minh với các quốc gia nằm quanh con rồng đang trỗi dậy này. Tuy nhiên, chớ quên rằng về bản chất Việt Nam vẫn là một chính thể đàn áp, thiếu tự do, và phi chính thống. Như gần đây chúng ta đã thấy tại Ai Cập, những liên minh như thế này không nhất thiết là có thể cậy nhờ trong thời hạn dài hơn.

Tác giả: Max Boot
Dịch giả: Nam Hải Trường Sơn
Nguồn: The Weekly Standard
 

0 comments:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Ai Là Kẻ Chủ Mưu Bán Nước Tại Thành Đô
Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè… Câu nói đó thể hiện văn hóa đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác...


Thuở tàn xuân ngày hai buổi đến phường
Yêu quê hương qua tập tem phiếu nhỏ
“Ai bảo bao cấp là khổ?”
Tôi mơ màng hôn tô sắn độn khoai
Những ngày lén đọc
Sách báo "ngụy" vàng phai
Chúng bắt được
Tra tấn tơi bời, vỡ óc!
Có cô bé chuồng bên
Nhìn tôi thầm thổn thức...

"Cải tạo" bùng lên
Rồi "học tập" trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Chúng chụp mũ, lôi đi
Cô bé chuồng bên (chẳng ngờ nghi)
Cũng bị ép bức
Hôm gặp tôi vẫn thầm thổn thức
Mắt sưng bầm (thương... thương... quá đi thôi!)
Giữa cuộc chuyển giao không nói được một lời
Xe tải đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Nắng rợp trời nhưng lòng tôi rét mãi...

Cuối cùng tôi trở về đây
Với phố phường xưa, khủng bố, đọa đày
Lại gặp em
Gầy gò chống cây nạng gỗ
Vẫn thầm thổn thức khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện tự do... (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi giá lạnh...

Hôm nay đến nhận tử thi em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc giết em rồi la: "Tự sát."
Chỉ vì em là ký giả, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết cả con người...

Xưa yêu quê hương vì có khoai, có sắn
Có những ngày lén đọc bị còng, tra
Nay yêu quê hương vì sau từng chấn song sắt
Có oan hồn tức tưởi của em tôi!

Nam Hải Trường Sơn
Cuối Tháng 4 Đen, 2014
Nhại-họa thơ Giang Nam, để truy điệu ngày quê hương tàn tạ lần thứ 39

 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn