Blog Nam Hải Trường Sơn Hân Hạnh Đón Chào Bạn



Đối với bạn, nỗi lo lắng của vợ chẳng khác gì bát nước lã—nhạt nhẽo vô vị, chỉ đến khi nhuốm bệnh bạn mới cảm thấy hương nó nồng, vị nó ngọt. Còn niềm ân cần của tình nhân thì giống hệt ly đá chanh—giữa mùa hè một ngày một ly e rằng chẳng đủ để giải khát. Trong khi đó, mối quan tâm của hồng nhan tri kỷ thì thoang thoảng như tách cà phê nóng—làm việc mệt nhoài đến nửa đêm, càng nhâm nhi càng cảm thấy tỉnh táo.
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Eleanor Roosevelt once said, "The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams." It is time for those still intoxicated with power and corruption in Vietnam to sober up and purify themselves to join hands with the flag-wavers ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



Ngày 04 tháng 11 năm 2012

Obama or Romney: The Choice Should Be Obvious

Three days before the U.S. presidential election renders its final judgement, the race between incumbent President Barack Obama and his challenger, former Massachusetts Governor Mitt Romney, remains tight. While most polls indicate a roughly one percent nationwide advantage for Obama, statistically speaking it is a dead heat. Consequentially, the final stretch is not only keeping the candidates themselves in great suspense but also making interested watchers at home and abroad (like me) rather jittery, perhaps until late Tuesday night.

Thanks largely to the queer Electoral College system, the outcome of this race in all likelihood will be determined by a handful of the so-called "toss-up" states — the unpredictable ones still not leaning toward or solidly in one camp or the other. What this really means in practical terms is undecided voters in those states are holding the fate of the next POTUS (and, by extension, the nation) in their hands. If you are one of them, the task of making the right choice is undeniably onerous and the agony of indecision proves unenviable. And if you are looking for a way to unload the burden, consider this simple proposition: Vote for Obama or be on the wrong side of history.

For full disclosure, I am not a Democrat. In fact, I live in Canada and do not have American citizenship. In my country, your President is a big hit. According to a poll conducted between October 30th and November 2nd, 2012 by a leading provider of public opinion research, if given the ability to vote in the American election, Canadians would overwhelmingly support the President and humble his opponent. Almost nine in ten (86%) Canadians would choose to vote for Obama, while slightly more than one in ten (14%) would cast a ballot for Romney. But mind you, Canada is not a nation of lefty liberals — as evidenced by the fact that we rewarded the Conservatives (a.k.a. Romney's comrades in the far North) with a majority mandate in the last federal election. Although I cannot vote for Obama, I am lending him my support for a number of reasons, but none of which are based on partisanship.

Romney is a master of obfuscation. It is extremely difficult to discern his true intentions on any important issues because they have been utterly contradictory. In an article endorsing President Obama, New York Mayor Michael Bloomberg, a Republican-turned-independent, found the current version of Mitt Romney radically different from that of 1994 or 2003 and therefore unworthy of his support. There is also truth in President Clinton's derisive charge that Romney is putting on a "sunny face" of a moderate to cover up his severely conservative mien in hope of closing the deal with voters. Ironically, the exception that seems to give Americans a sense of consistency is based on what Romney revealed behind closed doors: support for the super rich as well as the far right base and dismissal of the so-called 47% Americans who allegedly believe "they are victims" and "the government should have the responsibility to care for them." Hopefully, you have spotted the political chameleon by now.

Surely, Obama has not been a perfect president. His administration has not made any significant progress in a number of areas such as illegal guns, immigration, and deficit reduction. He has not succeeded in building consensus and bipartisan cooperation. But his record of accomplishments outweighs his shortcomings. He has shown determined leadership and taken major steps to tackle climate change. "Obamacare" is an important milestone representing one of the most sweeping health care reforms in almost half a century that will provide affordable medical insurance for those who need it most, namely working families, seniors, and the poor. Credit should also be given to the policies that have placed the U.S. economy on the path of recovery in face of the harsh realities of the worst financial crisis since the Great Depression, and strengthened women's rights and marriage equality despite the incessant ideological onslaught from the Republican Party.

On the foreign affairs front, Obama has restored America's reputation abroad after eight years of worldwide despise and ridicule under the previous administration. Osama bin Laden is now dead and al-Qaeda severely crippled. He has kept his campaign promises to end the wars in Iraq and Afghanistan. Multilateralism combined with the "smart power" approach has allowed his administration to build effective diplomatic and military coalitions against brutal dictators like Libyan Moammar Gaddafi and garner tough economic sanctions against Iran. Obama's Asia Pivot strategy has recognized the importance of teaming up with other nations in the region against Chinese bullying while forging a new pan-Asian economic alliance as an alternative to the Chinese model driven by state-sponsored capitalism and rampant corruption.

If success through tough times and adversity is the true test of political leadership, Obama has passed with flying colors. Under his stewardship, America has capably navigated through an extremely difficult economic period and in a most challenging political environment, both nationally and globally, all the while facing an obstructionist Congress.

I rest my case with this final admonition: The choice should be obvious as you are obliged to elect a world leader with clear vision and unwavering commitment who cares for all Americans, not a flip-flop artist who panders to the interests of the wealthy and privileged.

Nam Hải Trường Sơn
November 3, 2012

7 comments:

STDQT nói...

Hehe, bác Nam Hải Trường Sơn viết một bài về bầu cử ở Mỹ quá sá đã. Ngắn gọn mà bao quát cả về đối nội lẫn đối ngoại trong chính sách của 2 ứng cử. Bác ở Canada mà thấu hiểu những dòng chuyển động chính trị của Mỹ quốc rất sâu. Mới đọc cứ tưởng bài viết của một chuyên gia phân tích chính trị nào của Tây vì bài viết viết bằng Anh ngữ, đâu ngờ là bác! Cám ơn bác Nam Hải Trường Sơn nhiều. Mong bác cho ba con thưởng thức thêm nhiều bài ngon cơm như thế này. Thiệt là đã cơn thèm!

Nặc danh nói...

Bài viết thật độc đáo. Chuyên gia phân tích chính trị của Mẽo chưa chắc ai cũng viết được suôn sẻ và sâu sắc như thế này. Nam Hải Trường Sơn lúc nào cũng có nhiều cái khiến thiên hạ ngạc nhiên và thán phục. Cám ơn bạn nhiều .

Nặc danh nói...

Có bác nào dịch giùm sang tiếng Việt cái đi , có nhiều chỗ nhiều chữ tui không hiểu.

Nặc danh nói...

Hehehe đây là loại tiếng Anh toàn mùi bơ không có mùi nước mắm.

Nặc danh nói...

Romney is a flip-flop arist? Well, that's an understatement. In my view, he's outright deceptive. Let's see if he can fool enough Americans tonight. As always, thanks for the insights, Shawn. I checked out your facebook page. It looks awesome.

Cathy

Nặc danh nói...

Hehe bác NHTS dự đoán cũng chính xác đấy nhé. Romney bị nướng BBQ....

Bob Dubinsky nói...

Excellent article. Succint, yet very rich.

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Ai Là Kẻ Chủ Mưu Bán Nước Tại Thành Đô
Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè… Câu nói đó thể hiện văn hóa đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác...


Thuở tàn xuân ngày hai buổi đến phường
Yêu quê hương qua tập tem phiếu nhỏ
“Ai bảo bao cấp là khổ?”
Tôi mơ màng hôn tô sắn độn khoai
Những ngày lén đọc
Sách báo "ngụy" vàng phai
Chúng bắt được
Tra tấn tơi bời, vỡ óc!
Có cô bé chuồng bên
Nhìn tôi thầm thổn thức...

"Cải tạo" bùng lên
Rồi "học tập" trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Chúng chụp mũ, lôi đi
Cô bé chuồng bên (chẳng ngờ nghi)
Cũng bị ép bức
Hôm gặp tôi vẫn thầm thổn thức
Mắt sưng bầm (thương... thương... quá đi thôi!)
Giữa cuộc chuyển giao không nói được một lời
Xe tải đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Nắng rợp trời nhưng lòng tôi rét mãi...

Cuối cùng tôi trở về đây
Với phố phường xưa, khủng bố, đọa đày
Lại gặp em
Gầy gò chống cây nạng gỗ
Vẫn thầm thổn thức khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện tự do... (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi giá lạnh...

Hôm nay đến nhận tử thi em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc giết em rồi la: "Tự sát."
Chỉ vì em là ký giả, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết cả con người...

Xưa yêu quê hương vì có khoai, có sắn
Có những ngày lén đọc bị còng, tra
Nay yêu quê hương vì sau từng chấn song sắt
Có oan hồn tức tưởi của em tôi!

Nam Hải Trường Sơn
Cuối Tháng 4 Đen, 2014
Nhại-họa thơ Giang Nam, để truy điệu ngày quê hương tàn tạ lần thứ 39

 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn