Blog Nam Hải Trường Sơn Hân Hạnh Đón Chào Bạn



Đối với bạn, nỗi lo lắng của vợ chẳng khác gì bát nước lã—nhạt nhẽo vô vị, chỉ đến khi nhuốm bệnh bạn mới cảm thấy hương nó nồng, vị nó ngọt. Còn niềm ân cần của tình nhân thì giống hệt ly đá chanh—giữa mùa hè một ngày một ly e rằng chẳng đủ để giải khát. Trong khi đó, mối quan tâm của hồng nhan tri kỷ thì thoang thoảng như tách cà phê nóng—làm việc mệt nhoài đến nửa đêm, càng nhâm nhi càng cảm thấy tỉnh táo.
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Eleanor Roosevelt once said, "The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams." It is time for those still intoxicated with power and corruption in Vietnam to sober up and purify themselves to join hands with the flag-wavers ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



Ngày 06 tháng 01 năm 2013

Văn Hóa Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị?

Gần đây trong lúc ôn lại cuốn Hàn Phi Tử (để chuẩn bị cho một buổi hội thảo về tư tưởng chính trị Trung Hoa cổ đại), tôi lại đụng đầu với "Mâu Thuẫn." Trước kia, ấn tượng chỉ đơn thuần hướng về phía nguồn gốc ngữ nghĩa và lô-gic, nhưng lần này bản sắc phúng thứ của nó khiến tôi liên tưởng đến một gợi ý loại suy khá lý thú. Mẩu chuyện này đại để như sau:
Có người nước Sở bày bán mâu và thuẫn. Để quảng cáo tấm thuẫn, anh ta khoe rằng: "Thuẫn của tôi kiên cố vô cùng, chẳng gì đâm thủng nổi." Để quảng cáo cây mâu, anh ta lại tán tụng: "Mâu của tôi rất sắc bén, đâm thủng được mọi thứ." Có người hỏi rằng: "Nếu lấy cây mâu của anh đâm vào tấm thuẫn của anh thì kết quả sẽ ra sao?" Anh ta cứng họng chẳng biết trả lời như thế nào. Tấm thuẫn chẳng gì đâm thủng nổi và cây mâu đâm thủng được mọi thứ vốn không thể đồng thời tồn tại. (Hàn Phi Tử, "Nan Nhất").

Nguyên văn: 楚人有鬻盾與矛者,譽之曰吾盾之堅,物莫能陷之。又譽其矛曰吾矛之利,於物無不陷也。 或曰以子之矛陷子之盾,何如。 其人弗能應也。 夫不可陷之盾與無不陷之矛,不可同世而立。 (《韓非子。難一》)。
Trên nhiều phương diện, Đảng Cộng Sản Việt Nam (Đảng) ngày nay chẳng khác gì anh chàng buôn mâu bán thuẫn của thời Chiến Quốc. Nhưng ngón nghề phát ngôn từ cả hai khóe miệng trong cùng một lúc bây giờ bạo hơn, có quy mô lớn hơn, và bịp được nhiều người hơn. Trên khắp mọi nẻo đường đất nước, từ nông thôn cho đến thành thị, đâu đâu cũng thấy những tấm pa-nô quảng cáo "Đảng ta là đạo đức, là văn minh" – màu sắc rực rỡ, khí thế kiêu hùng áp đảo hồn thiêng sông núi. Người dân hiền hòa muốn tin nhưng khổ nỗi nhiều kẻ tai to mặt lớn trong Đảng và chính quyền lại cứ nằng nặc cho rằng đó chỉ là ngôn từ bốc phét mị dân, chẳng đúng với sự thực tí nào. Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang tấn công mạnh bằng hoán dụ "bầy sâu nguy hiểm." Tại Quốc Hội, ông nghị Dương Trung Quốc cũng nổi hứng phát pháo "chất vấn" tư cách của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vào ngày 14 tháng 11, 2012:
Phải chăng Thủ Tướng nên nhân dịp này thể hiện lòng quyết tâm sửa chữa của mình bằng cách khởi động cho một cuộc phấn đấu của chính phủ, hướng tới đoạn tuyệt với những lời xin lỗi, thay bằng tập quán phù hợp với một xã hội hiện đại – là văn hóa từ chức với một lộ trình là các quan chức của ta làm được cái điều mà các quốc gia tiên tiến vẫn làm.
Theo chính lô-gic của ông nghị mà đặt vấn đề thì văn minh là cái con gì khi quan chức của ta chưa có "tập quán phù hợp với một xã hội hiện đại" và chưa làm được "cái điều mà các quốc gia tiên tiến vẫn làm" và đạo đức nằm ở lỗ nào khi Thủ Tướng cũng như toàn thể chính phủ còn chưa biết ăn năn hối lỗi? (Xin chớ hiểu lầm, ngoài "sâu" ra, "con" và "cái" cũng như "lỗ" đều là thuật ngữ chính thức của Đảng; ví dụ, cách đây chưa đầy bốn tháng, một trung tá công an đã từng ngang nhiên tuyên bố rằng ở Việt Nam chỉ có "tự do cái con cặc.")

Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.


Vì nằm ngoài tiêu điểm của bài viết nên việc phân tích hoán dụ "bầy sâu nguy hiểm" của bác Tư Sang xin khất lại, hẹn dịp khác. Hiện tại chỉ cần nói rằng đó là một đột phá táo bạo vì ngay cả những thế lực thù địch ở trong và ngoài nước cũng chưa bao giờ dám chê bai Đảng thậm tệ đến thế, cực đoan và phản động lắm cũng không vượt quá giới hạn của "cáo già, cáo con" hoặc "trâu bò" và các loài gia súc khác. Còn "sâu" – một động vật thấp hơn cả hàng chục cấp – là một biểu tượng chỉ trích (hay tự phê) không hề có tiền lệ. Và điều không tránh được là hiệu ứng đánh bóng bản chất lố lăng của Đảng. Hai đối cực "đạo đức, văn minh" và "bầy sâu nguy hiểm" dẫu được chống chế bằng cách nào đi nữa cũng "bất khả đồng thế nhi lập," nói theo lời của Hàn Phi Tử.

Hãy Để Cho Các Cụ Yên Nghỉ Nơi Chín Suối

Dương Trung Quốc sang sảng giảng bài "văn hóa từ chức" nhưng thực sự y vẫn còn rất mập mờ về ý nghĩa cũng như cách thức ứng dụng của khái niệm này. Khác với nhận định sai lầm của một số blốc-gờ, Dương Trung Quốc không phải là người đầu tiên sử dụng cụm từ đó; nó trở thành câu nói đầu môi chót lưỡi của một số người trong "báo giới" và "nghị giới" Việt Nam cách đây ít ra cũng gần hai năm rồi. Nhìn về quá khứ, họ thường dẫn chứng trường hợp của Chu Văn An và Nguyễn Bỉnh Khiêm để làm cơ sở lý luận. Thiên hạ bàn tán xôn xao về lời phát biểu của Dương Trung Quốc chỉ vì y được Đảng cho lên TV và vì đối tượng của y là một con sâu rất bự. Nhưng rất tiếc qua đó y đã không triển hiện được phong cách của một sử gia có tư duy độc lập. Dương Trung Quốc chỉ nhái lại cái vô tri của họ hùng hồn như vẹt:
Xin nhắc lại rằng, xa xưa các cụ nhà ta cũng coi việc cáo quan hồi hương là một cách giữ tiết tháo.
Nhưng trước hết cần phải hiểu rõ thời xưa các cụ nhà ta đã cáo quan để "giữ tiết tháo" như thế nào? Chẳng cần đi đâu xa, hãy chọn ngay trường hợp của Chu Văn An và Nguyễn Bỉnh Khiêm để làm đối tượng phân tích vì đây là hai ví dụ mà những người hô hào "văn hóa từ chức" như kiểu Dương Trung Quốc cho là có tính tiêu biểu lịch sử.

Dưới thời Trần Dụ Tông, vua thì biếng nhác, ham chơi, bỏ bê việc triều chính, còn bề tôi phần lớn chỉ là một lũ tham quan ô lại, chuyên môn lạm dụng chức quyền để làm nhiều điều trái phép, vị kỷ, hại dân, hại nước. Trước hoàn cảnh ấy, Chu Văn An không những đã mạnh dạn lên tiếng khuyên can nhà vua nên tu thân để trở thành một đấng minh quân. Cụ còn dâng sớ xin chém đầu bảy tên nịnh thần được vua yêu nên mặc sức lộng hành, thao túng triều dã (về sau được mệnh danh là thất trảm sớ). Nhưng kết quả là vua chẳng chịu nghe lời can gián còn sớ thì như đá chìm đáy biển, bặt vô tăm tín. Chán ngán cảnh triều chính nhiễu nhương, cụ bèn trả ấn, trả mũ, từ quan trở về nguyên quán vui thú điền viên.

Tuy được giáo dục từ thuở nhỏ và có học vấn uyên bác nhưng Nguyễn Bỉnh Khiêm không muốn ra làm quan trong thời kỳ bấn loạn từ cuối nhà Lê đến đầu nhà Mạc. Bởi vậy cụ đã bỏ qua 9 kỳ đại khoa và chỉ quyết định đi thi vào năm 45 tuổi khi triều đình đã được Mạc Thái Tông chỉnh đốn theo chiều hướng vương đạo. Cụ đậu trạng nguyên ngay trong kỳ thi lần đầu này và được bổ nhiệm nhiều chức vụ quan trọng. Sau khi Mạc Thái Tông đột ngột qua đời (vào lúc mới 41 tuổi), Mạc Hiến Tông lên kế vị nhưng vì còn nhỏ tuổi nên bị bọn bề tôi có thế lực thao túng. Triều đình chia bè kết phái rối ren thậm tệ. Nguyễn Bỉnh Khiêm dâng sớ xin vua trị tội 18 lộng thần (trong đó có cả con rể của chính mình) nhưng vua không chịu nghe lời. Bởi vậy cụ cũng cáo quan về quê quy ẩn, đi theo con đường của Chu Văn An.

Có hai đặc điểm cần phải ghi nhận về trường hợp từ chức của Chu Văn An và Nguyễn Bỉnh Khiêm. Thứ nhất, tuy là quan đại thần nhưng cả hai cụ đều rất thanh liêm, chính trực, và không hề phạm một lỗi lầm nào dù nhỏ nhặt trong thời gian làm quan (cũng như sau khi đã về vườn). Thứ hai, con đường chính trị của họ là phò chính, trừ tà; họ chỉ chọn lựa phục vụ dưới trướng minh quân (vương đạo) và cương quyết xa lánh hạng hôn quân (bá đạo). Bởi thế, nếu trị không được gian thần, can vua không chịu nghe, thì họ lập tức rút khỏi quan trường hủ bại. Đối với họ giữ tiết táo có nghĩa là từ chối hợp tác với triều đình không còn chính nghĩa. Họ không muốn trở thành người đồng lõa của một giai cấp thống trị đã mất hết nề nếp và kỷ cương – hay "quân bất quân, thần bất thần" (vua chẳng ra vua, bề tôi chẳng ra bề tôi), nói theo lời của giới Nho gia. Họ không muốn bị xem là "đồng mưu hợp ô" nên từ chức để giữ gìn tấm lòng thanh bạch của mình. Thưa ông nghị, đây mới là ý nghĩa chân chính của việc cáo quan để giữ tiết tháo của các cụ nhà ta thuở xa xưa. Họ từ chức không phải vì chính bản thân mình có lỗi, họ từ chức vì không muốn kề vai sát cánh với những kẻ làm điều trái đạo nhưng không biết ăn năn hối lỗi. Họ không muốn phụ họa với bọn gian thần hại nước, hại dân.

Bởi thế, xin hãy để cho các cụ được yên nghỉ nơi chín suối. Thuở sinh thời họ đã phải tránh xa đàn rết đen độc địa, bây giờ lại bị Dương Trung Quốc dẫn bầy sâu đỏ hiểm ác đến hành hạ nấm mồ xanh của họ. Như thế thật là quá quắt! Đem các cụ ra xếp cùng hàng với loài độc trùng là một điều sĩ nhục lớn lao không những đối với chính họ mà còn đối với tất cả những ai biết tôn trọng lịch sử dân tộc. Đã thoái hóa thành sâu hết rồi thì làm gì còn tiết tháo để mà giữ? Một lần nữa, xin nhắc lại "bầy sâu nguy hiểm" là ngôn từ của ngài đương kim Chủ Tịch Nước chứ không phải của tôi. Nếu còn sống, chắc chắn các cụ không có chọn lựa nào khác ngoài việc phải đệ trình diệt trùng sớ, nhưng kết quả có lẽ cũng chẳng khác gì thuở xa xưa – thất vọng ê chề. Thủ đoạn so sánh của Dương Trung Quốc đã vượt qua giới hạn của táo và cam. Y muốn sâu hóa bướm để thành tiên, nhưng không lẽ lại chẳng hiểu hồn bướm mơ tiên chỉ là đề tài của tiểu thuyết?

Đáng lý ra, kẻ phải noi theo gương của các cụ chính là Dương Trung Quốc (và những người đang hô hào "văn hóa từ chức" oang oảng như y). Những nỗ lực khuyên can và trừng trị (dẫu chỉ là biểu hiện của đấu tranh nội bộ) đã xảy ra biết bao lần nhưng tất cả đều vô hiệu quả. Bầy sâu vẫn cứ tham lam, lộng hành, và đang dẫn dắt dân tộc vào vòng nô lệ ngoại bang. Vậy tại sao y chẳng chịu từ chức để giữ gìn tiết tháo như các cụ (nếu y còn có tiết tháo)? Tại sao y vẫn cứ tiếp tục phục vụ cho một Quốc Hội bù nhìn (với 90% sâu thuần chủng và 10% sâu tạp chủng), chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu bầu ra một chính phủ bán nước, hại dân rồi đóng dấu cao su để hợp pháp hóa mọi hành động mà chính y đang lớn tiếng cáo buộc là bê bối, lạc hậu, và ngoan cố của những kẻ cầm đầu cái chính phủ ấy? Ngôn hành hợp nhất là điều kiện cơ bản của tiết tháo, ông nghị ạ.

Noi Gương Đại Đồ Tể

Sau màn so sánh vòng vo để dẫn đến kết quả không thể tránh khỏi là áp dụng sai đối tượng, cuối cùng Dương Trung Quốc trực tiếp đưa ra một tấm gương đỏ lòm để làm mẫu mực cho Thủ Tướng học hỏi:
Còn đảng ta cũng đã từng có một vị tổng bí thư, người có công lớn trong cách mạng tháng 8 năm 45, sau khi nhận trách nhiệm chính trị về những sai lầm trong cải cách ruộng đất 1956, đã từ chức và tiếp tục phấn đấu, để rồi 3 thập kỷ sau trở lại với cương vị tổng bí thư, kịp góp phần khởi động công cuộc “đổi mới”, trước khi từ trần.
Vị tổng bí thư này chẳng ai khác hơn là Trường Chinh (Đặng Xuân Khu) và theo nghị quyết sửa sai của đảng Lao Động do báo Nhân Dân đăng ngày 30-10-1956, thì Trường Chinh bị "cất chức" chứ không phải tự nguyện từ chức. Nhưng hãy cứ giả định là Dương Trung Quốc nói đúng như vậy đi và lấy đó làm cơ sở để tìm hiểu thực hư và đánh giá "tấm gương từ chức sáng ngời" này.

Cải cách ruộng đất tại miền Bắc (CCRĐ) là một trong những chính sách tàn ác nhất do Hồ Chí Minh đích thân ban bố sắc lệnh phát động và Trường Chinh nắm toàn quyền thi hành. Theo tài liệu thống kê chính thức của Đảng, tổng số nạn nhân bị sát hại trong cuộc cải cách nầy là 172.008 người, trong đó có 123.266 người (71,66%) bị giết oan. Những con số này do giáo sư Đặng Phong của Viện Kinh Tế Việt Nam đúc kết và công bố trong cuốn Lịch Sử Kinh Tế Việt Nam, 1945-2000, tập II: 1955-1975 (Hà Nội: Nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội, 2005), không phải do các thế lực thù địch vu khống. Theo nguyên tắc xấu đè bẹp, đẹp thổi phồng của người cộng sản thì đây chỉ là mức tối thiểu, mức có thể đưa ra ánh sáng; bởi thế, con số khoảng từ 400.000 đến 500.000 người do các nhân chứng đã từng giữ nhiều chức vụ cao cấp trong chính quyền Hà Nội đưa ra (chẳng hạn như cựu phó tổng biên tập báo Nhân Dân Bùi Tín) không phải là một ước tính không có cơ sở.

Xét theo Điều 7(1) của Đạo Luật La Mã Về Tòa Án Hình Sự Quốc Tế (The Rome Statute of the International Criminal Court) thì những hành vi mà Hồ Chí Minh thừa nhận là "khuyết điểm và sai lầm" trong quá trình tiến hành CCRĐ mang đầy dấu ấn của tội ác phản nhân loại (crimes against humanity – còn được gọi là tội ác vi phạm nhân đạo hoặc tội ác chống lại loài người): tàn sát, gián tiếp bức tử, tra tấn, giam cầm, khủng bố, cô lập, phá hoại và cướp đoạt tài sản, gây tổn thương nặng nề đến tinh thần và phẩm chất con người bằng một chiến dịch tấn công có hệ thống, có quy mô lớn, với tổng số nạn nhân tối thiểu gấp 35 lần biến cố Tết Mậu Thân. Tuy thừa nhận là có sai lầm (thực chất chỉ là tuồng nước mắt cá sấu sau trận đại đồ sát), nhưng họ vẫn ngang nhiên tuyên bố đã "thu được thắng lợi to lớn" trong mục đích đào tận gốc, trốc tận rễ tầng lớp quần chúng bị quy tội trí, phú, địa, hào bằng những thủ đoạn vô nhân tính được thực thi theo đúng "phương châm" mà họ lấy làm hãnh diện là thà chết mười người oan còn hơn bỏ sót một địch. Những hành vi táng tận lương tri này không thể lọt lưới trừng trị của pháp luật tại bất cứ một xã hội nào biết trân trọng nhân quyền và nhân phẩm. Nếu bị Tòa Án Hình Sự Quốc Tế xét xử, cả Hồ Chí Minh lẫn Trường Chinh chắc chắn phải lãnh án tù chung thân. Nếu Việt Nam có một nền tư pháp độc lập và công chính thực sự thì (theo luật lệ vốn có) hai nhân vật này khó tránh khỏi án tử hình.

Trước hậu quả thảm khốc của cuộc CCRĐ, thay vì phải nhận lãnh những hình phạt thích đáng, Trường Chinh chỉ bị mất chức Tổng Bí Thư và Trưởng Ban CCRĐ nhưng vẫn giữ nguyên ghế ngồi trong Bộ Chính Trị và vẫn cứ tiếp tục hoạt động ở hậu trường (còn Hồ Chí Minh thì chỉ mất... vài giọt nước mắt). Nói là "từ chức" hay "cất chức" nhưng thực sự chỉ là thủ đoạn lánh mặt để xoa dịu cơn phẫn nộ của quần chúng. Bởi thế, chưa đầy hai năm sau, khi tình hình chính trị đã trở nên ổn định, Trường Chinh lại công khai lộ diện để nắm giữ một chức vụ quan trọng trong chính phủ là Phó Thủ Tướng kiêm Chủ Nhiệm Ủy Ban Khoa Học Nhà Nước. Nhưng đó cũng chỉ là một viên gạch lót đường để đưa con người tội lỗi đầy mình này lên đỉnh điểm của quyền lực. Năm 1960, Trường Chinh thành công đăng đài Chủ Tịch Quốc Hội và liên tục nắm giữ chức vụ này suốt 21 năm trời. Ngay sau khi rời ghế Chủ Tịch Quốc Hội, ông ta lại chễm chệ lên ngai nguyên thủ quốc gia với chức vụ Chủ Tịch Hội Đồng Nhà Nước (tức là Chủ Tịch Nước theo cách gọi hiện thời) từ năm 1981 cho đến năm 1987 và còn kiêm cả chức Tổng Bí Thư trong sáu tháng cuối năm 1986.

Hai năm sau khi CCRĐ chấm dứt, đáng lý ra mồ đã xanh cỏ hoặc chí ít phải bị tống giam để suốt đời ăn năn hối lỗi và nguyện cầu vong linh của hơn 172.000 nạn nhân uổng tử tha tội, nhưng ngược lại cuộc đời chính trị của nhân vật hai tay đẫm máu tươi này lại phất lên như diều gặp gió, chức vị càng ngày càng to, đến lúc chết vẫn nằm trên ngai Thái Thượng Hoàng (cố vấn tối cao của Trung Ương Đảng). Dương Trung Quốc lục lọi 67 năm lịch sử chuyên chính vô nhân của Đảng và tìm thấy một trường hợp duy nhất có hình dạng tương tự nhưng thực chất mang tính ngụy tạo và mị dân vì đó chỉ là một ví dụ điển hình về thủ đoạn thâu tóm quyền lực chính trị bằng cách thối nửa bước để tiến lên ba bốn thước, chứ không phải là từ chức theo ý nghĩa đích thực của nó.

Thủ Đoạn Và Đạo Đức Chính Trị

Văn hóa từ chức chân chính chỉ có thể hình thành và phát triển trong một xã hội dân chủ và pháp trị. Hiến pháp và luật pháp của những quốc gia này quy định rõ ràng cơ sở và thủ tục đàn hặc cũng như bãi nhiệm mọi chức vụ trong cả ba ngành lập pháp, hành pháp, và tư pháp, nhưng quan trọng hơn là việc áp dụng những quy chế này một cách rốt ráo và nghiêm minh. Không từ chức sẽ bị bãi chức, nguyên tắc này chẳng chừa ai cả. Trường hợp cố Tổng Thống Richard Nixon miễn cưỡng thoái vị trước khi Quốc Hội Mỹ đưa ra án phạt tối hậu là một ví dụ nổi bật.

Tại Việt Nam, về mặt lý thuyết, Quốc Hội có quyền bãi nhiệm thủ tướng và các thành viên khác trong chính phủ, nhưng trên thực tế chuyện này chưa bao giờ được thực thi một lần nào cả. Nguyên nhân chính là vì Đảng nắm độc quyền thao túng cơ chế này trong khi toàn thể nhân dân không có cơ hội nào để thực thi quyền làm chủ và tạo sức ép của mình. Từ chức hay cất chức – đặc biệt là trong giới lãnh đạo cao cấp – được xem là đồng nghĩa với việc thừa nhận lỗi lầm nghiêm trọng và sẽ làm nhơ nhuốc hình ảnh "đạo đức, văn minh" của Đảng, bởi thế cần phải giảm thiểu tối đa. Hơn thế nữa, việc phân bố quyền lực chính trị là kết quả do giới lãnh đạo chóp bu mặc cả và sắp xếp trước với nhau cho nên việc thay đổi nhân sự giữa nhiệm kỳ (bao gồm kỷ luật và từ chức) là một hiện tượng hiếm hoi. Trường hợp ngoại lệ xảy ra khi sự xắp xếp ấy không mang lại thỏa mãn cho mọi phía khiến đấu tranh nội bộ bùng nổ công khai như tình thế đối đầu hiện thời giữa Ba Dũng và Tư Sang. Trong bối cảnh này, kỷ luật hay buộc từ chức chỉ là thủ đoạn thanh toán nhau, không có ý nghĩa trách nhiệm dân chủ.

Bộ Chính Trị không thể truất phế đồng chí X nên đá trái banh xuống sân cỏ Trung Ương và tại nơi đây đồng chí X đã ra tay rất ngoạn mục, với nhiều chiêu độc đáo – o bế, hăm dọa, mua chuộc, cưỡng bức, đủ mọi thứ. Kết quả là đội ngũ hùng hậu của đồng chí X đã dư sức áp đảo ê-kíp Tư Sang. Ngay sau khi hội nghị Trung Ương Đảng bế mạc, Dương Trung Quốc là kẻ tán tụng lớn tiếng hơn cả: "Thái độ thành khẩn của Thủ Tướng làm an lòng dân." Nhưng chỉ ba tuần sau, ông nghị nhà ta lại trở mặt, chê bai Thủ Tướng là bê bối, thiếu văn hóa, và cần phải "thể hiện lòng quyết tâm sửa chữa." Nếu không mắc chứng đa trùng nhân cách thì có lẽ Dương Trung Quốc vẫn chưa bỏ được tật ăn nói tùy hứng như kiểu rượu vào lời ra của bợm nhậu.

Nói tóm lại, không có dấu hiệu gì cho thấy Đảng có ý định và khả năng xây dựng một nền "văn hóa bãi nhiệm" (hay "văn hóa cất chức") đứng đắn theo chiều hướng dân chủ hay chí ít là dựa trên những cơ chế hiến định hoặc pháp định sẵn có. Nếu điều kiện tiên quyết này không tồn tại thì "văn hóa từ chức" chỉ là ảo tưởng lâu đài cát. Từ chức mang bản sắc văn hóa là một hành vi hoàn toàn tự nguyện và phát xuất từ ý thức trách nhiệm đối với đất nước và nhân dân cao hơn tiêu chuẩn pháp định. Đó là một biểu hiện có ý nghĩa đạo đức chính trị.

Trường hợp của Đại Tướng David Petraeus mới xẩy ra gần đây là một ví dụ minh họa. Đầu tháng 11, 2012, Petraeus từ chức giám đốc Cục Tình Báo Trung Ương Hoa Kỳ (CIA) chỉ đơn thuần vì lý do ngoại tình, mặc dù trước đó hơn ba tháng ông ta đã chấm dứt mối quan hệ này. Trong một bức thư gởi đến toàn thể nhân viên CIA sau khi từ chức, Petraeus thành thật tự phê bình rằng: "Sau 37 năm hôn nhân, tôi đã thể hiện một thái độ suy xét cực kỳ tồi tệ trong vụ dan díu ngoại tình này. Đây là hành vi không thể chấp nhận trong tư cách của một người chồng cũng như người lãnh đạo một tổ chức như CIA của chúng ta." Sai lầm của Petraeus chỉ nằm trong phạm vi đời tư, hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc thi hành công vụ. Nhiều chính khách trong cả hai đảng Dân Chủ lẫn Cộng Hòa đều nhìn nhận việc từ chức của Petraeus là một tổn thất lớn lao và đáng tiếc đối với ngành tình báo cũng như quân đội Hoa Kỳ vì ông ta là một vị tướng lãnh tài ba, có nhiều thành tích lỗi lạc trong cả hai cuộc chiến tại Iraq và Afghanistan.

Nhưng như lời hối lỗi của Petraeus gợi ý, những người nắm giữ các chức vị lãnh đạo quan trọng của quốc gia cần phải tự ước thúc mình bằng những quy tắc ứng xử và kỷ luật nghiêm khắc hơn để duy trì niềm tin của nhân dân rằng chính phủ của họ thực sự do những người không những có tài năng mà còn có đạo đức điều hành. Nói cách khác, ngoài vai trò cung cấp phương tiện để chính khách lầm lỗi bày tỏ lòng ăn năn ra, văn hóa từ chức còn bao hàm một ý nghĩa quan trọng hơn về mặt hệ thống. Nó góp phần củng cố tính hoàn thiện của các cơ chế dân chủ pháp trị trong xã hội. Nó là phản đề và phương thuốc giải độc của thủ đoạn tích lũy hoặc tranh giành quyền lực chính trị nhằm phục vụ cho lợi ích cá nhân hoặc phe nhóm. Chứ không phải ngược lại.

Dương Trung Quốc, Nguyễn Tấn Dũng, và văn hóa từ chức?
Hãy đợi đến mùa Sài Gòn tuyết trắng nhé!

Nam Hải Trường Sơn
Mồng 6 tháng 1, 2013

16 comments:

Nặc danh nói...

Cái văn hóa từ chức bệnh hoạn kiểu Dương Trung Quốc chính là sản phẩm của Bên Thắng Cuộc sau 37 năm vinh quang ....

ThuSuong nói...

Sơn viết hay, lập luận chuẩn xác, rõ ràng và công phu, một bài viết thật tuyệt vời.

Lưu Việt Thành nói...

Bác Nam Hải Trường Sơn đánh trúng phóc trọng tâm vấn đề từ một góc độ lý luận rất mới mẻ.... khác xa sự xào đi xào lại những ý tưởng cũ rích của nhiều blogger trên mạng.

Nặc danh nói...

Amazing....

Nặc danh nói...

Coup de pub nghĩa là sao, có bác nào giải thích giùm cái. ;-) Thanh kiu trước nhé.

Q.T. Anh Hoa nói...

bài viết thật thâm thúy và rất văn chương

Nặc danh nói...

Vậy có thể thấy Dương Trung Quốc chỉ là một sử gia dzổm. Thế mà lại được cho làm chủ tịch hội sử gia VN. Đúng là trí thức quốc doanh. Pótay các bác ơi.

Nặc danh nói...

...là một độc giả theo dõi bác thường xuyên, lần nữa tôi xin ngã mũ kính chào bác ... bác luôn luôn nhìn thấy cái thiên hạ không nhìn thấy. Bác không đi theo luồng... theo lề nào cả....bác chỉ đi theo đường của bác hihihi....đọc bài của bác lúc nào cũng thấy tự hào lây....cảm ơn bác Nam Hải Trường Sơn.

Nặc danh nói...

Một hạt ngọc trong sa mạc blog Việt Nam ...

Nặc danh nói...

Độc... rất độc...

Nặc danh nói...

Bài viết nhắm trúng tim đen của bác và đảng.... cướp.

Nặc danh nói...

Dương Trung Quốc cái tên thôi nghe cũng bán nước quá rồi , mà sao nó không qua Tàu ở luôn để bưng bô cho bọn chệt nhỉ...Nghe đâu nó chỉ mới có bằng cử nhân sử thôi mà cũng bày đặt xưng là sử da với sử thịt....

Nặc danh nói...

Chưa có văn hóa bãi nhiệm thì làm sao có văn hóa từ chức... đúng lắm. CSVN thì chỉ có văn hóa tham nhũng.

Nặc danh nói...

Ông Nam Hải Trường Sơn này rất thông minh, ông chửi đảng nát nước mà chỉ dùng lời lẽ của cọng sản.

Nặc danh nói...

Không phải Nam Hải Trường Sơnn chửi mà bản thân cái đảng này đã quá thối nát rồi... thành một bầy sâu , bầy giòi hết rồi....đó chỉ là sự thực thôi....chỉ có điều nhiều người vẫn còn mê muội mù quáng tin tưởng vào cái đống ruồi bu này .... và đó chính là bi kịch của dân tộc Việt!

Nặc danh nói...

Thích bài này.

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Ai Là Kẻ Chủ Mưu Bán Nước Tại Thành Đô
Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè… Câu nói đó thể hiện văn hóa đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác...


Vietnam Unadulterated — No Uncle, No Party, No Bullshit
Việt Nam Thuần Khiết — Không Bác, Không Đảng, Không Cứt Bò


 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn