Blog Nam Hải Trường Sơn Hân Hạnh Đón Chào Bạn



Đối với bạn, nỗi lo lắng của vợ chẳng khác gì bát nước lã—nhạt nhẽo vô vị, chỉ đến khi nhuốm bệnh bạn mới cảm thấy hương nó nồng, vị nó ngọt. Còn niềm ân cần của tình nhân thì giống hệt ly đá chanh—giữa mùa hè một ngày một ly e rằng chẳng đủ để giải khát. Trong khi đó, mối quan tâm của hồng nhan tri kỷ thì thoang thoảng như tách cà phê nóng—làm việc mệt nhoài đến nửa đêm, càng nhâm nhi càng cảm thấy tỉnh táo.
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Eleanor Roosevelt once said, "The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams." It is time for those still intoxicated with power and corruption in Vietnam to sober up and purify themselves to join hands with the flag-wavers ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



Ngày 06 tháng 07 năm 2014

Đường Lưỡi Bò: Một Loại Nước Giải Khát Có Pha Thuốc Độc



Trong bài diễn giảng chủ đề trình bày tại Newport (Rhode Island) vào hôm thứ ba vừa qua (17-6-2014), nhân vật thần bí tầm cỡ quốc tế Robert Kaplan đã kể lại một câu chuyện quá ư quen thuộc trong những cuộc trao đổi giữa người Mỹ và người Tàu. Kaplan báo cáo rằng có một vị đại tá cao cấp trong quân đội Trung Quốc đã đưa ra ý kiến cho rằng cái mà Trung Quốc đang muốn thực hiện tại Biển Đông "chẳng khác gì" cái mà Hoa Kỳ đã muốn thực hiện tại Biển Ca-ri-bê và Vịnh Mễ Tây Cơ trong thời kỳ Học Thuyết Monroe còn thịnh hành. Bắc Kinh muốn nắm quyền kiểm soát các vùng biển lân cận của mình, trong khi đó, tại những nơi khác trên bản đồ, họ sẽ cam tâm hợp tác với cường quốc hải dương chiếm địa vị hàng đầu trong thời cuộc trước mắt.

Đấy, thấy không? Để khỏi bị phê bình là đạo đức giả, Hoa Kỳ phải đứng sang một bên, chớ xía vào các vụ tranh chấp lãnh hải giữa Trung Quốc và các nước láng giềng.

Ôi, không đâu. Tôi chẳng thấy gì. Ở một chừng mực nào đó, cung cách của Trung Quốc bây giờ cũng giống như phương thức mà Hoa Kỳ có lẽ đã sử dụng sau khi cuộc Nội Chiến (1861-1865) của chúng ta chấm dứt. Khoảng vào thập kỷ 1880, Hoa Kỳ quả thực đã xúc tiến việc xây dựng một lực lượng hải quân hùng hậu — một lực lương hải quân lớn mạnh hơn bất cứ một lực lượng hải quân nào của châu Âu tại những hải vực chủ yếu, cụ thể là Biển Ca-ri-bê và vùng phụ cận. Trung Quốc cũng đang xây dựng một lực lượng hải quân hùng hậu tại những hải vực chủ yếu, cụ thể là các vùng biển Hoa Đông và Hoa Nam — một lực lượng hải quân, nếu được phối hợp các hệ thống vũ khí đặt trên bờ, có thể qua mặt bất cứ một lực lượng hải quân nào của châu Á hay từ bên ngoài vào. 


Bởi thế, trên bình diện kỹ thuật và chiến thuật quân sự, ý kiến của vị đại tá cao cấp này tương đối chính xác. Kiến tạo quyền lực trên biển cả: thông minh lắm!

Tuy nhiên, như đại văn hào Mark Twain đã từng nhận xét dí dỏm, sự khác biệt giữa ngôn từ gần-chính-xác và ngôn từ chính-xác là sự khác biệt giữa đom đóm và sấm sét. Nhận định này cũng có thể áp dụng cho những loại suy lịch sử. Giới luận thuật Trung Quốc lúc nào cũng nổ lực sử dụng những so sánh giản dị với lịch sử Hoa Kỳ để khiến người Mỹ đơn phương giải giáp tri thức. Nếu trước kia Hoa Kỳ đã từng thực hiện điều này tại Ca-ri-bê, thì bây giờ Hoa Kỳ làm sao có thể phản đối khi Trung Quốc cũng chỉ thực hiện một điều tương tự tại Đông Nam Á?

Tinh ranh lắm. Nhưng chúng ta hãy coi chừng những bài học lịch sử xuất phát từ cửa miệng của giới đại diện cho một chế độ đã tìm mọi cách để bôi xóa và loại trừ những hành vi tàn ác như Đại Nhảy Vọt, Cách Mạng Văn Hóa, và Thiên An Môn ra khỏi ký ức quần chúng cũng như kỷ lục chính thức của nó — trong khi tự diễn vai kẻ thừa kế truyền thống Nho giáo mà chính chế độ này đã một thời cố gắng đào tận gốc trốc tận rễ để tiêu diệt. Đây là những con người quyết tâm thuyết phục bạn đom đóm và sấm sét chẳng khác gì nhau.

Mặc dù phương thức xử lý của Trung Quốc tại những vùng biển kế cận cũng có phần tương tự với phương thức xử lý của Hoa Kỳ vào cuối thể kỷ 19, nhưng mục đích của Trung Quốc thì hoàn toàn xa lạ. Đó là sự khác biệt giữa biển cả và bầu trời bị khép kín dưới ách thống trị của một cường quốc duyên hải và quyền tự do của cộng đồng hải dương quốc tế. Cả hai học thuyết này đều nhắm vào nguồn nước mặn, nhưng sự tương đồng chấm dứt ở ngay đó, không thể đi xa hơn nữa. Đom đóm, sấm sét.

Hay nói một cách khác, nếu bạn muốn, sự khác biệt giữa quan điểm của Trung Quốc và Hoa Kỳ về luật lệ hải dương là sự khác biệt giữa hai học giả nổi tiếng của thế kỷ thứ 17: Hugo Grotius, lý thuyết gia công pháp quốc tế của Hà Lan, và đối thủ của ông ta, nhà luật học người Anh, John Selden. Grotius khẳng định rằng biển cả không lệ thuộc vào quy chế chủ quyền quốc gia — tức là quyền sở hữu trên thực tế — trong khi Selden tuyên bố chủ quyền của Anh Quốc trên tất cả các vùng biển có sóng vỗ vào bờ Quần Đảo Anh. Cách đây một thế kỷ, cũng như ngay bây giờ, Grotius là diện mạo của Hoa Kỳ trong chính sách xử lý tài sản chung của cộng đồng quốc tế. Còn Selden thì đáng mệnh danh là nhà tiên tri của Trung Quốc về luật biển.

Bạn chẳng tin tôi? Nếu vậy thì hãy suy ngẫm những vấn đề này: Hoa Kỳ đã ứng xử như thế nào trong quá trình vươn lên để trở thành một quốc gia kiệt xuất trên biển cả? Hoa Kỳ đã ứng dụng quyền lực hải dương đang trên đà nở rộ của mình vào những mục đích gì? Như vậy nhé, chỉ cần nhắc đến một chuyện này thôi: Hoa Kỳ chưa bao giờ đưa ra yêu sách sở hữu Ca-ri-bê và các vùng biển phụ cận, bất kể nỗi khao khát đạt được địa vị đứng đầu khu vực này mạnh mẽ đến mức độ nào. Hoa Kỳ không hề có một đối tác tương xứng với đường chín đoạn của Trung Quốc.

Tuy thỉnh thoảng vẫn đưa mắt dòm ngó Cuba và các hải đảo khác, nhưng Hoa Thạnh Đốn chẳng bao giờ cho rằng những bảo vật của vùng Ca-ri-bê này là tài sản chính đáng của Hoa Kỳ. Không một trường phái nghiên cứu chính sách đối ngoại có tầm ảnh hưởng đáng kể nào cho rằng những vùng biển ở phương Nam là bộ phận nới rộng ra khơi của lục địa Bắc Mỹ Châu. Càng ít có khả năng hơn nữa là sự hiện hữu của bất cứ một chính sách nào mà qua đó Hoa Kỳ chính thức cho rằng vùng biển này là lãnh thổ do mình làm chủ — hoặc mượn danh xưng mà người Trung Quốc rêu rao khắp mọi nơi để gọi những vùng biển kế cận là "lam sắc quốc thổ" của mình.

Ngược lại, Học Thuyết Monroe là một chỉ thị đơn phương nhằm ngăn cấm không cho các đế quốc châu Âu tái chinh phục các nước cộng hòa đã giành được độc lập cho chính mình tại châu Mỹ. Học thuyết này đã được nhiều người mến mộ tại châu Mỹ La-tinh trong nhiều thập kỷ. Vào năm 1906, chẳng hạn, chính phủ Ba Tây đã hoàn tất việc xây dựng Điện Monroe tại thủ đô Rio de Janeiro. Dinh thự hoành tráng này được dùng để tôn vinh di sản của James Monroe nhân dịp tổ chức Hội Nghị Toàn Mỹ Lần Thứ Ba.

Bạn có thể tưởng tượng được chăng, hãy nói ví dụ, chuyện Phi Luật Tân xây dựng một cái Điện Tập Cận Bình tại Manila để ca ngợi cách ứng xử của Trung Quốc tại Đông Nam Á? Tôi cũng chẳng tưởng tượng nổi. Chỉ trong thập kỷ 1910, Học Thuyết Monroe mới thực sự rơi vào tình trạng tai tiếng tại châu Mỹ La-tinh. Đó là khi giới lãnh đạo Hoa Kỳ nhiễm thói lạm dụng, viện dẫn nó như một cái cớ để tiến hành các chính sách can thiệp ngoại giao cũng như quân sự chứ không phải là một hệ thống phòng thủ chung của các nước châu Mỹ.

Tuy nhiên, giới chính khách Hoa Kỳ đã không cứng đầu cứng cổ bám vào học thuyết đối ngoại này mặc dù nó được mến chuộng tột mực. Hai vị tổng thống William Howard Taft và Woodrow Wilson đã viện dẫn cái gọi là "Hệ Luận Theodore Roosevelt" của học thuyết này như một loại giấy phép để can thiệp vào công chuyện của các nước Ca-ri-bê. Nhưng vào thập kỷ 1920, Hoa Thạnh Đốn đã hủy bỏ hệ luận này và sau đó hai vị tổng thống Herbert Hoover và Franklin D. Roosevelt (FDR) đã phát động một hệ thống phòng ngự toàn châu Mỹ mà cho đến hiện tại vẫn còn hiệu lực.

Trên thực tế, Hoover và FDR đã quốc tế hóa Học Thuyết Monroe và tranh thủ được sự hợp tác của các quốc gia châu Mỹ khác trong vai trò đồng bảo đảm nền an ninh của Bắc Bán Cầu. Bạn có thể tưởng tượng được chuyện Bắc Kinh triệt thoái con đường chín đoạn bằng một tác phong tương tự hay chăng? Bạn có thể hy vọng — nhưng đừng nín thở mong đợi chuyện đó xảy ra.

Bởi thế, chúng ta chớ uống loại giải khát Kool-Aid có pha thuốc độc mà Bắc Kinh đang rao bán. Chừng nào Trung Quốc từ bỏ yêu sách "chủ quyền không thể tranh cãi" trên Biển Đông, thay đổi hoàn toàn chính sách vốn có từ lâu để hỗ trợ cho quyền tự do trên biển cả và không gian, nhưng quan trọng hơn hết là tranh thủ được sự đồng thuận và hợp tác của các nước láng giềng tại châu Á, chừng đó tôi sẽ nhiệt liệt hoan nghênh những so sánh thuộc loại mà vị đại tá cao cấp trong câu chuyện của Kaplan đã đề xuất.

Cho đến khi điều đó xảy ra ... hãy dẹp cái này sang một bên nhé.

Tác giả: James R. Holmes
Dịch giả: Nam Hải Trường Sơn
Nguồn: The Diplomat

8 comments:

Nặc danh nói...

Tụi Tàu chẳng bao giờ chịu nói lý lẽ, chỉ tuyên truyền ngụy biện thôi. Đường lưỡi bò là một yêu sách lố bịch ... nó chỉ là một thứ hoang tưởng...

Nặc danh nói...

Rất thích đọc lý luận của James Holmes. Cám ơn bác Nam Hải trường Sơn.

Nặc danh nói...

Tác giả hỏi tếu quá ta : Điện Tập Cận Bình tại Manila? Hehehe .... Điện Tập Cận Bình tại Hà Nội có khả năng hơn nhiều.....

Nặc danh nói...

Lưỡi bò sẽ khiến cho Tàu mắc nghẹn ...

Nặc danh nói...

Lưỡi bò ló ra từ cửa miệng phạm văn đồng

Nặc danh nói...

Nếu được xin bác NHTS dịch cái thỏa hiệp thành đô cho bà con được biết.
Đa tạ, http://www.83133.com/lishiquwen/doc-55578.html

Nam Hải Trường Sơn nói...

Cám ơn đề nghị của bạn. Bài này tôi có đọc qua cách đây khoảng 5, 6 tháng. Bài viết thuật lại bối cảnh dẫn đến hội nghị Thành Đô -- có hơi hướng "thâm cung bí sử" nên khá thú vị. Cái tít lúc mới đăng mang tính sĩ nhục cao hơn (cái tít mới ở trang 83133 này): Việt Nam Đột Nhiên Ngỏ Ý Thuần Phục... Bạn có thể xem bài đó ở đây: http://www.shishiwww.com/junqingdongtai/2014/0211/24963_3.html

Hiện tại tôi không được khỏe lắm và hơi bận với vài chuyện khác nên không thể dịch ngay. Hy vọng có thể đáp ứng yêu cầu của bạn trong vài tuần tới. Chúc bạn bình an và thành công trong mọi chuyện.

hạt điều vỏ lụa rang muối nói...

hay quá

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Ai Là Kẻ Chủ Mưu Bán Nước Tại Thành Đô
Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè… Câu nói đó thể hiện văn hóa đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác...


Thuở tàn xuân ngày hai buổi đến phường
Yêu quê hương qua tập tem phiếu nhỏ
“Ai bảo bao cấp là khổ?”
Tôi mơ màng hôn tô sắn độn khoai
Những ngày lén đọc
Sách báo "ngụy" vàng phai
Chúng bắt được
Tra tấn tơi bời, vỡ óc!
Có cô bé chuồng bên
Nhìn tôi thầm thổn thức...

"Cải tạo" bùng lên
Rồi "học tập" trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Chúng chụp mũ, lôi đi
Cô bé chuồng bên (chẳng ngờ nghi)
Cũng bị ép bức
Hôm gặp tôi vẫn thầm thổn thức
Mắt sưng bầm (thương... thương... quá đi thôi!)
Giữa cuộc chuyển giao không nói được một lời
Xe tải đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Nắng rợp trời nhưng lòng tôi rét mãi...

Cuối cùng tôi trở về đây
Với phố phường xưa, khủng bố, đọa đày
Lại gặp em
Gầy gò chống cây nạng gỗ
Vẫn thầm thổn thức khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện tự do... (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi giá lạnh...

Hôm nay đến nhận tử thi em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc giết em rồi la: "Tự sát."
Chỉ vì em là ký giả, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết cả con người...

Xưa yêu quê hương vì có khoai, có sắn
Có những ngày lén đọc bị còng, tra
Nay yêu quê hương vì sau từng chấn song sắt
Có oan hồn tức tưởi của em tôi!

Nam Hải Trường Sơn
Cuối Tháng 4 Đen, 2014
Nhại-họa thơ Giang Nam, để truy điệu ngày quê hương tàn tạ lần thứ 39

 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn